Thương

Thương anh muốn nói cho rồi

Nhỡ ra xôi hỏng kẻ cười người chê

Bẽ bàng thay một giấc kê

Vàng đâu chẳng thấy, ê chề một mâm

Vì hoa nên phải đi tầm

Vì người em phải âm thầm giọt tương

Nghĩa trăm năm thuận đường chăng tá?

Hương nguyền kia bay lả bay la

Bay từ chín khúc bay ra

Bay từ túc trái bay qua kiếp rày

Lai sinh chưa dứt hương này

Nguyền rằng kết ngãi mà vầy tóc tơ!

Nợ ba sinh đã vừa một gánh

Gánh gánh gồng gồng

Gánh sông gánh núi

Gánh củi gánh cành

Bó duyên lành

Tơ xanh xanh…

Thương ôi!

Bỗng hoá tơ mành

Chẳng vẹn mong ước

Em đà tính trước

Bán chẳng ai mua

Ngày tháng thoi đưa

Càng sưa qua lại

Chẳng hòng gắn bó một hai

Chỉ mơ một vài gặp gỡ khói sương

Ngờ đâu trời chẳng mở đường

Quyết đem cô lẻ rấp phương Tấn Tần.

Lời tác giả

Đang làm dở bài này thì nghe tin cờ rút là cờ đỏ nên nửa cuối bài em quay xe á bà con:vvvv

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận