Đôi chuyện vụn vặt mùa Tết con Ngọ.
Tháng Giêng, đám hội linh đình, thoả sức mà chơi.
Tháng Giêng, đất trời cao rộng, ngón hoa cau, ngón búp bàng vươn sao để tới. Người chỉ có thể mải mê lồng lộng ngắm nhìn.
Tháng Giêng, ngựa xe như nước áo quần như nêm, ấy là một câu Kiều.
Đọc bài ca dao "Ước gì anh hoá ra hoa..." thấy tình ý xiết bao dạt dào cảm động. Bỗng vẩn vơ tự hỏi ví phỏng mình hoá ra "anh", mình sẽ ước ao những gì?
Mỗi người có một cái Tết khác nhau. Có người ăn Tết lớn, có người ăn Tết vừa, có người chỉ ăn Tết giản dị. Nhưng cái Tết hạnh phúc nhất không nằm ở mâm cao cỗ đầy hay sự đủ đầy vật chất, mà là khi ta vẫn còn được nghe mẹ hiền hỏi: “Sao con chưa về?” Là khi Tết này, từ nơi đất khách quê người quay trở về, chúng ta vẫn còn được nhìn thấy mẹ, còn được gọi hai tiếng “mẹ ơi” trong bình yên.
Có nhiều bài nhưng đâu thể nói là nhiều, cốt chỉ là múa cho đủ hứng vì bốc được lì xì "men Xuân" mà thôi người ạ. Khi bốc đề này, thấy chữ men trong ngoặc kép, tôi trộm nghĩ mình có thể làm được bao nhiêu nét của vị men hây hẩy nồng nàn này.