Năm Đợi Mười Chờ

“Rày thời anh trông, mai anh lại đợi…”

(Tình thư hạ vị – Chèo Lưu Bình Dương Lễ)

 

Cổ em nó ngẳng, ngắn chi đâu?

Mà chàng bắt đợi suốt ba thâu

Nằm nghe dế thốt lòng khắc khoải

Người trần sao quá vợ chú Ngâu?

Bấm đốt ngón tay đà dức mỏi

Cửu hạn ngong được tắm giọt châu

Áo đơn chờ hạ, đông chẳng tận

Bao giờ giao mặt tằm bén dâu?

Xuân tiêu, bảy báu thua một khắc

Vó câu nện ngọc khó giữ màu

Trách người quân tử ưa dùng dắng

Tế sớm chẳng ưng, mặc ruồi bâu

 

Phải đâu ông Lã ngồi bàn thạch

Cá chả ăn mồi, cuốn dây câu!

Lời tác giả

Càng chờ càng đợi càng vô duyên
Cầm bằng ván chẳng chịu đóng thuyền!
Cái dịp tế ngộ chuồn đạp nước
Thôi thôi giải kết mộng hão huyền.

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận