Bế Bồng

Ngồi buồn tơ tưởng Kim Lan

Tưởng nhiều nhớ ít dây oan buộc mình

Con chim xanh đậu cành cây khế

Anh có chốn rồi, ai bế em đây?

Nỗi riêng lớp lớp vơi đầy

Buồng không thổn thức canh chầy hắt hiu

Nhác trông lên cây kiêu quả chín

Dạ muốn ăn, rào kín, khôn leo

Phận mình há dám chơi trèo

Sẩy chân một chốc tiếng đeo mọt đời!

Tình một nơi, Tính một nơi

Tình sao phụ Tính, chẳng chơi cho cùng

Nhớ khi nao những hẹn những hòng:

“Lấy ai thì cũng một chồng

Lấy anh anh bế anh bồng trên tay”

Lời tác giả

Thực ra thì mận chưa dám ngỏ với đào nửa câu ướm hỏi nữa là, nhưng mà cứ nói nhăng lên, dựng đứng lên những điều phụ phàng sầu muộn cho nó có vẻ suy hé hé hé'))))))>>>. Suy cho cùng, tác giả không thất tình mà chưa có tình để thất😆

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận