Chương 6
Ngày kia, tên cò đến tìm Nagy János. Nó đưa gã một thẻ Fremdarbeiter có dấu mộc của Abwehr. Trước khi đi, nó liên mồm cằn nhằn về việc gã đã may mắn thế nào khi được chọn giữa lúc Berlin như kẻ đói khát nhân lực ngấu nghiến từng hồ sơ tiềm năng một. Gã nhìn cái thẻ trong tay, nhẩm đếm số tiền còn dư lại rồi nghĩ đến việc một phiên dịch viên không chính thức sẽ được phát bao nhiêu Lebensmittelmarkt mỗi tuần. Chỉ riêng việc giữ bản thân không chết đói ở đây đã đủ để János đau đầu tính toán.
Chiều hôm đó János đến trình diện. Văn phòng đầy mùi giấy cũ và hắc ín nồng nặc. Không ai ngẩng mặt lên nhìn kẻ lạ mặt xuất hiện ở cửa, chỉ có tiếng tiếng máy đánh chữ nổ giòn giã như tiếng súng máy liên thanh, và những gã sĩ quan mặt mày hốc hác vì thiếu ngủ.
– T-Tôi đến trình diện. – János đánh liều lên tiếng, một tên sĩ quan gần cửa ngẩng mặt lên nhìn gã một cái từ đầu đến chân rồi hất cằm vào trong.
Gã dè dặt đi vào. Vừa mới bước chưa được nửa đường János đã chạm mặt một tên sĩ quan với vẻ mặt cộc cằn. János theo bản năng co rúm người lại, bị gã kia lôi xềnh xệch vào văn phòng bên trong.
– Đây. – Trưởng phòng nhét vào tay gã một chồng giấy tờ cao ngất. – Dịch những đống thư tịch, báo cáo dân sự tịch thu được từ vùng chiếm đóng sang tiếng Đức xong trước tối nay.
– Dạ. – János lắp bắp ôm lấy mớ công việc bừa bộn.
– Cái bàn ở góc kia là của cậu.
Trưởng phòng chỉ về cái bàn ở xó văn phòng, trên đó chất chồng từ điển và giấy tờ, không có nổi chỗ đặt chân rồi quay gót đi mất.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận