Chương 1
Thụy Sĩ, 01/1943.
Đường phố Geneva vẫn tấp nập nhộn nhịp giữa cái loạn lạc của cả châu Âu. Cái lạnh của Thụy Sĩ không có mùi thuốc súng, nhưng nó có mùi của sự ruồng bỏ. Dòng người Do Thái vừa vượt biên qua vùng núi tuyết Savoie lếch thếch đổ về quảng trường trung tâm, như một đàn kiến xám xịt bị bão đánh dạt tràn vào làm không khí thành phố trở nên có phần cấp thiết đến ngột ngạt.
Trong đám đông đó, có một gia đình thợ may mang theo ba đứa trẻ, một ông lão học giả ôm khư khư chiếc cặp da rách, mấy người phụ nữ mặt mũi lem nhem xúm lại lôi kéo nhau lê bước, và vô vàn những con người khác trông cũng tàn tạ chẳng kém lặc lè thân hình gầy gò chậm rãi di chuyển. Có gã thanh niên nhỏ thó khoác chiếc áo dạ quá khổ màu úa, đôi giày da rách mũi bám đầy tuyết bẩn. Nó cúi gục đầu mà đi, chiếc khăn len quấn cao tận mũi khè ra những ngụm hơi trắng xóa. Nó chẳng nhìn ai mà cũng chẳng ai nhìn nó, chỉ chăm chăm bước tiếp, vô định hướng về phía trước theo dòng người tị nạn với những ánh mắt đều chết lặng trống rỗng như những cái xác di động, đục ngầu mệt mỏi và quầng thâm đen kịt. Trong một thời đại mà sự sống sót được tính bằng từng giờ, một kẻ lầm lũi, vô danh và rách rưới như thế cũng chỉ là một con số thống kê mờ nhạt trong sổ tay của cảnh sát biên giới. Bọn họ tập tễnh, một số phải bám tay lên những bờ tường đá dọc phố Rue du Rhône để lấy đà bước tiếp. Tay họ run rẩy vì lạnh, tiếng ho khan thỉnh thoảng lại cào qua màng nhĩ người qua đường thô ráp.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận