Chương 4

Chương 4

Có lẽ do ăn uống đầy đủ cùng với cuộc sống khá khẩm hơn, mặt mũi gã trông cũng đỡ khiến người ta phát ghét tránh xa. Vẻ nhếch nhác vẫn thường trực để tránh sự chú ý, dù trong túi đã có thêm chiếc áo sơ mi và áo dạ mới cho những dịp cần thiết. Kéo thấp chiếc mũ nồi che đi nửa khuôn mặt, János lại chen chúc trong khoang tàu chật hẹp đến Berlin.

Tàu đi mất năm ngày, qua không biết bao nhiêu ga tàu và trạm gác, vô số lần kiểm tra giấy tờ cùng những kẻ bị lôi đi, điểm cuối của tất cả dường như chỉ có trại tập trung. Trong thời gian ở lại căn gác mái đầy mùi dầu máy đó, Veles đã phác sẵn những con đường nếu bị ném vào trại, cậu sẽ tìm người cần thứ gì đó. Thuốc lá. Tiền. Tình dục. Sự thương hại.

Dù sao thì việc “quyến rũ” một kẻ ngu xuẩn hay quý bà nào đó chạy đến trại đi dạo hay bám lấy một quản giáo tham lam, một thư ký cần tình nhân hoặc bất kỳ cái lỗ nào đủ để chui qua đều nằm sẵn trong giáo trình sách vở lẫn thực tế. Moskva chưa từng dạy đạo đức trong những tình huống ấy.

Người gác đổi ca. Thư ký uống rượu. Quản giáo đánh bạc. Người cô đơn cần được nhìn. Người đói cần thức ăn.

Cái khó nhất chưa bao giờ là hàng rào. Mà là con người canh giữ hàng rào.

Chỉ là đôi lúc Veles khựng lại. Giáo trình không viết chi tiết đến mức ấy. Những báo cáo sau nhiệm vụ cũng không. Người ta chỉ ghi: tiếp cận thành công, đối tượng hợp tác, mục tiêu hoàn thành. Những báo cáo luôn nhắc đến tiếp cận, duy trì liên hệ, tạo phụ thuộc. Không ai giải thích giữa những từ ấy có những gì. Không ai viết phải bắt đầu từ đâu. Moskva dạy cách nhận biết người cô đơn. Dạy khi nào nên cười, khi nào nên im lặng, khi nào nên để tay chạm lâu hơn một nhịp. Nhiệm vụ dạy cậu rằng thân thể cũng là một phần của nó. Nhưng không ai dạy nếu một ngày thật sự phải dùng đến thì nên bắt đầu từ đâu.

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận
Hai người ở rìa Thế giới
Tác giả: Bezymyannyy
Thể loại: Tâm Lý Xã Hội

Danh Sách Chương (4)

Bảng Vàng Thi Thổi Cơm