Chương 3

 

Tàu dừng một lúc ở Karlsruhe để lấy thêm than trước khi khởi hành đến Frankfurt. Trời dần sáng, nắng chiếu xiên vào khoang tàu mang theo màu xám xịt của khói súng và thuốc nổ. Dù vẫn có màu sắc, nhưng đôi mắt trống rỗng của những kẻ tị nạn giữa chiến tranh luôn mang theo một bộ lọc đen trắng cho thế giới.

Giữa đường phải dừng lại mấy lần vì bom nổ và bị kiểm tra giấy tờ lẫn soát người mấy lần nhưng vẫn khá thuận lợi so với dự tính của Veles. Trong trường hợp tệ nhất, cậu sẽ bị ném vào trại tập trung.

Trại tập trung không phải điểm cuối.

Moskva từng dạy mọi nơi đều có người đói, người sợ, người cần tiền hay cần tình yêu.

Chỉ cần còn người, sẽ còn khe hở, đó chỉ là một môi trường khác có phần đặc biệt.

Tàu dừng tại Frankfurt khi đã chiều muộn. Sau cả ngày dài ngồi trên ghế gỗ cứng xóc nảy, János có thể cảm giác cả cơ thể như vừa bị tháo rời rồi lắp lại. Lang thang trên mấy cung đường ngoằn ngoèo không mục đích, gã ngó nghiêng nhìn quanh tìm nơi ngủ qua đêm. Đi mất một lúc, gã quyết định không chọn nhà ga hay gầm cầu. János dừng lại trước một tiệm sửa chữa đồng hồ cũ nằm sâu trong hẻm nhỏ phố Sachsenhausen – khu phố cổ nằm bên kia sông Main của Frankfurt, nơi nổi tiếng với những quán rượu táo nồng nặc và những căn nhà khung gỗ cũ kỹ. Biển hiệu gỗ treo nghiêng ngả, khẽ cọt kẹt theo cơn gió lạnh. Gã đứng ngoài cửa, cố tình rụt cổ vào trong chiếc áo dạ rách, hà hơi sưởi ấm đôi bàn tay, rồi rụt rè gõ cửa.

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận
Hai người ở rìa Thế giới
Tác giả: Bezymyannyy
Thể loại: Tâm Lý Xã Hội

Danh Sách Chương (4)

Bảng Vàng Thi Thổi Cơm