Chương 8
Đầu tháng 4, không kích từ Đồng minh dữ dội hơn, tòa nhà văn phòng Abwehr mấy lần suýt soát thành đống đổ nát. Càng dày đặc hỏa lực, không khí càng bị nén chặt hơn, ngày càng có nhiều chiếc bàn bị bỏ trống. Tiếng máy đánh chữ vẫn vang đều nhưng nhỏ dần. Hôm nay lại có thêm một chiếc bàn trống. Tiếng xì xào về việc người kia dịch sai ngay lập tức bị cách chức lan truyền trong văn phòng nhanh như dịch hạch. Ai cũng nơm nớp lo sợ người tiếp theo ngồi vào phòng thẩm vấn của Gestapo là mình.
Bầu không khí hủ lậu bao trùm, tần suất SS lảng vảng ngoài hành lang tăng lên hẳn so với tháng trước. Thiếu người, công việc bị đùn đẩy, số lượng giấy tờ giao cho Nagy János càng ngày càng nhiều, đôi lúc còn lẫn vài thông tin mật. Gã còn chẳng có thời gian để quay trở lại cái ổ sập xệ của mình.
Veles làm như không biết gì, mỗi lần dịch chỉ ghi nhớ một nửa để tránh làm lộ quá sớm.
– Ê. – Một xấp giấy bị ném lên bàn cậu.
Veles đã quá quen, không đáp chỉ kéo gần lại rồi cắm cúi làm. Sau vài đợt thanh trừng, bàn cậu được phát cho cái máy đánh chữ của nhân viên nào đó không trở lại.
Mấy ngày liền sau đó chẳng có thêm ai bị lôi đi, mọi người bắt đầu thở phào nhẹ nhõm, đồng thời các báo cáo tình báo liên quan đến Liên Xô bắt đầu như có như không chảy vào tay cậu. Có tin gần như là về đường ray vận tải vũ khí và lương thực. Một mặt Veles lật giở cả đống từ điển để dịch chính xác từng chữ một, mặt khác cậu tính toán xem nên tiết lộ về Moskva những gì mà vẫn vừa đủ.

Bình Luận