Em giữa trời thu Hà Nội
Em có nghe không gió đang thầm thì thu đã về?
Thu về chấm dứt tiếng ve ồn ào. Thu về có khiến ai xao xuyến tiếng sáo diều du dương. Thu về xoa dịu đi cái nóng nực của ngày hè. Thu về cho cây cối khoác áo mới. Thu về trời mát mẻ.
Trời thu mát mẻ với những áng mây trắng mộng mơ phủ kín nền trời xanh. Trời thu mát mẻ cho trẻ đến trường thêm phấn khởi.
Em có thấy không? Gió thảnh thơi nô đùa trong tán cây khiến chiếc lá vàng cong mình uốn lượn trước khi chạm mặt đất. Nắng vàng yếu ớt đậu trên từng ô cửa sổ. Phải chăng vạn vật đang đón chào thu về?
Bước trên đường em có hay? Mùi hoa sữa len lỏi chui vào trong khóe mũi, nồng nàn tràn đầy yêu thương! Cánh hoa sữa trắng muốt nhẹ nhàng cài trên mái tóc em điểm thêm sự duyên dáng giữa chiều thu Hà Nội.
Bước chân em xào xạc bởi lá vàng rụng trên vỉa hè. Gió nghịch ngợm lay động tóc em. Nắng tương tư ôm trọn cả cơ thể em đó. Em giữa trời thu sống động như một bức tranh sơn mài rực rỡ đầy màu sắc. Tà áo dài thướt tha xen lẫn trong những gánh hàng rong. Đường phố vẫn ồn ào như thế. Dù thiếu vắng cơn mưa rào mùa hạ người ta vẫn vồn vã chạy đua với thời gian. Và em lại từ tốn bước đi. Cặp sách đen cùng áo dài trắng nổi bật giữa phố mùa thu sao mà yêu đến thế! Cả bầu trời thu đọng trong mắt em, bình yên tới lạ thường. Đôi môi em đỏ mọng mỉm cười khiến bao người xao xuyến như trời thu Hà Nội đầy chữ tình trong lòng người nghệ sĩ.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận