Cảm xúc
Cảm xúc vốn dĩ là vô hình. Nói đến cảm xúc thì ta có thể cảm nhận được nhưng lại chẳng thể chạm được tới nó, cũng chẳng thể nào dùng giác quan để đụng tới nó. Thế nên người ta mới dùng những hình tượng hữu hình để hình tượng hoá cảm xúc.
Tại sao lại gọi hình tượng hoá, bởi nó là vô hình mà. Trong văn học để lời văn, câu thơ thêm tinh hoa và bay bổng người ta thường dùng phép ẩn dụ, phép so sánh, phép nhân hoá… Hình tượng hoá cảm xúc hiểu đơn giản là dùng phép ẩn dụ và so sánh rồi gắn bó với một bộ phận nào đó trên cơ thể chúng ta để miêu tả, diễn tả cảm xúc của chính mình. Nhất là trong viết lách nếu ta không hình tượng hoá cảm thì khó khiến người độc đồng cảm được cảm xúc mà ta vẽ ra, xây dựng lên. Nói thì dễ, nhưng viết được lại có mấy ai.
Cảm xúc vốn dĩ là vô hình lại khiến cho người ta bắt buộc phải cảm nhận, phải trải qua, có khi nhiều tới nỗi khiến con người trở lên cứng rắn mà chai sạn. Cảm xúc đến từ bên trong cơ thể, khiến cho đầu óc đôi khi không thể tỉnh táo nổi. Có người tự nhận là vô cảm, có người bị đánh giá là vô cảm. Thực sự họ không có cảm xúc ư? Hoặc có khi họ đã phải trải qua biến cố nào đó khiến cho tâm hồn bị ảnh hưởng, cảm xúc bị thay đổi. Chứ người mà, ai mà chẳng có cảm xúc. Nếu không sao nước mắt lại tuôn rơi, nếu không sao phải nghe con tim mách bảo.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Danh Sách Chương (29)
- Gió
- Đôi bàn tay ấy
- Mẹ tôi
- Vì sao tôi chọn đến với viết lách
- Những điều tôi viết
- Nồi bánh chưng ấy
- Mưa rơi…
- Hè nhớ thương
- Tích tắc
- Dạo đêm
- Một ngày bận rộn
- Em giữa trời thu Hà Nội
- Một chữ duyên diệu kỳ
- Bữa cơm gia đình
- Bên kia cửa sổ
- Âm thanh sớm bình minh
- Nỗi sợ của tôi khi viết lách
- Tôi muốn trở thành người viết như thế nào?
- Sự thấu hiểu qua tác phẩm
- Cô độc trong viết lách
- Đôi mắt ấy
- Ước mơ…
- Một lần thất bại của tôi
- Sắc màu ngày Tết
- Đau
- Thói quen
- Cảm xúc
- Tương lai
- Tưởng tượng
Bình Luận