Bữa cơm gia đình
Chạy xe qua phố ăn vặt mà đủ mùi hương lan toả trong không khí len lỏi qua kẽ mũi khiến bụng tôi thêm cồn cào.
Giờ tan tầm nên xe cộ trên đường đông nghịt. Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi con phố ăn vặt để khỏi bị tra tấn tinh thần. Lúc này hẳn mẹ tôi đã đi chợ nấu ăn xong xuôi hết cả rồi. Rõ ràng khi nãy, trước khi ra về tôi đã cùng đồng nghiệp chén sạch đống hoa quả chị trưởng phòng mang từ quê lên. Cứ ngỡ sẽ không còn chỗ cho bữa cơm chiều, nào ngờ cái dạ dày lại sôi sùng sục khi mùi hương kích thích vị giác đang nồng đậm. Và giờ bụng bạ cứ kêu gào dù dư âm mùi hương đã trôi qua. Thèm cơm mẹ nấu quá!
May mà khi nãy tôi chưa gọi điện về nhà cắt cơm. Mấy hôm nay đi ăn liên hoan thường xuyên nên tôi bỏ bữa ở nhà suốt. Thời sinh viên tôi không lãng phí đâu, nấu cái gì thì ăn hết cái đấy ngay, chứ làm gì còn dư đồ để tủ lạnh. Mà thời ấy à, toàn mỳ ăn liền, đồ ăn nhanh, tiện cái gì ăn cái đó. Bây giờ cả hai vợ chồng đều đi làm, bận tối mắt tối mũi chẳng có thời gian để nấu nướng. Cũng nhờ có mẹ tôi chăm nom nhà cửa giúp nên đỡ được phần nào.
Tầm này hẳn vợ tôi đã đón con về rồi. Mặc dù hai vợ chồng đều làm hành chính nhưng có chút chênh lệch. Công ty vợ tôi bắt đầu từ bảy giờ, sớm hơn cơ quan tôi một tiếng. Thế nên tôi đảm nhận việc đưa con đi học còn cô ấy đón về. Sự phân chia công việc hợp lý khiến cuộc sống thêm hài hoà.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận