Ước mơ…
Hồi bé hẳn là ai cũng có những ước mơ cho riêng mình. Tôi cũng vậy.
Mỗi khi nghe người ta khen về con nhà người ta là y như rằng tôi lại mơ mộng, tôi mơ tôi chính là đối tượng trong lời khen ấy. Và rồi tôi nỗ lực cố gắng. Cuối cùng sự cố gắng của tôi đã được đền đáp khi chính tôi trở thành con nhà người ta.
Tôi từng tự hào vì mình đã từng trở thành con nhà người ta. Và thế là tôi mơ màng nhìn trong tương lai tưởng tượng sự thành công được người đời ca ngợi. Tôi ước mình đứng trên sân khấu để nhận những giải thưởng danh giá. Tôi hào hứng kể cho bạn thân để rồi bị trêu đùa. Tôi ấm ức kể lại cho một người chị lớn tuổi lại bị tạt một gáo nước lạnh. Có lẽ ước mơ không nên kể ra ngoài. Vì khi bạn thành công thì không sao, không thành công sẽ bị người khác cười chê. Và khi bạn không có khả năng hoàn thành ước mơ nhưng tự cho là mơ ước mà, có quyền mơ cao mơ xa và bạn lại còn kể ước mơ đó ra thì sẽ bị người khác phán “viển vông”. Tôi đã từng bị như vậy. Vâng, chính bản thân tôi đã trải qua những trải nghiệm khó quên ấy để rồi nỗi dằn vặt, xấu hổ cứ đeo bám cho tới tận bây giờ.
Đôi khi nhìn lại mới thấy rằng người ngoài thật biết cách dập tắt ước mơ của trẻ nhỏ. Nhưng có thể cũng đúng khi để cho những ước mơ hoành tráng khác xa thực tế sẽ gây ra kết quả đáng tiếc. Tôi thì tôi không biết chỉ tiếc rằng tôi đã quá tự ti khi nghe người ta phê phán, chế nhạo mà không nghĩ đến khả năng khác. Khả năng là người ta ghen tỵ, đố kỵ với tài năng và sự cố gắng của người khác. Người ta không bao giờ nhìn thấy cái giá bạn đánh đổi để có được thành công mà người ta chỉ nghĩ “cùng là người, tại sao người ngồi trên đỉnh cao ấy không phải mình”. Cũng giống như việc người ta ghét “con ông cháu cha”, người ta đổ thừa cho “con ông cháu cha” có sẵn bệ phóng tốt nên mới sống trên vạch đích, nhưng thực ra người ta chỉ đố kỵ thôi chứ trong thâm tâm họ cũng ước giá như bản thân sinh ra ở vạch đích sẽ tốt biết bao. Người ta chỉ nhìn vào kết quả bạn đạt được. Nếu bạn ngã đau người ta cho rằng đó là điều tất nhiên, đã bảo mà không nghe. Nếu bạn thành công và sống tốt, người ta lại rêu rao bạn may mắn, có số sướng số hưởng. Họ sẽ không bao giờ ở thế “trong chăn mới biết chăn có rận” đâu. Thế nên với những gì tôi từng trải, tốt nhất đừng kể lể về ước mơ của mình với người quen, người thân, người xung quanh.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Danh Sách Chương (22)
- Gió
- Đôi bàn tay ấy
- Mẹ tôi
- Vì sao tôi chọn đến với viết lách
- Những điều tôi viết
- Nồi bánh chưng ấy
- Mưa rơi…
- Hè nhớ thương
- Tích tắc
- Dạo đêm
- Một ngày bận rộn
- Em giữa trời thu Hà Nội
- Một chữ duyên diệu kỳ
- Bữa cơm gia đình
- Bên kia cửa sổ
- Âm thanh sớm bình minh
- Nỗi sợ của tôi khi viết lách
- Tôi muốn trở thành người viết như thế nào?
- Sự thấu hiểu qua tác phẩm
- Cô độc trong viết lách
- Đôi mắt ấy
- Ước mơ…
Bình Luận