[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Tôi muốn trở thành người viết như thế nào?

Viết, có lẽ bắt đầu từ dám viết và kiên trì viết. Thú thật, tôi không rõ mình có mục tiêu hay hình tượng nào cả. Người ta cho rằng văn phong là thứ khó có thể thay đổi. Còn tôi không rõ văn phong của mình ra sao.

Có thể với một tác giả, viết trở thành men say không dứt ra nổi. Với tôi, viết là tranh thủ thời gian giải tỏa cảm xúc. Nhưng có lẽ tôi nên khép lại những thế giới dang dở của mình, vun đắp những vùng đất đã đánh dấu đến đỉnh mà tôi đã vẽ ra tốt hơn là để chúng không lối thoát.

Khi còn ngồi trên ghế nhà trường tôi từng được dạy: Đọc và hiểu theo lứa tuổi, ví như một đứa trẻ đọc truyện “Con cáo và tổ ong” chỉ nghĩ đó là thiện thắng ác, nhưng cùng là truyện đó người lớn sẽ thấm thía được đoàn kết là sức mạnh. Tất nhiên tôi sẽ không có suy nghĩ lớn lao tới mức mình sẽ lồng ghép được những thông điệp hay ý nghĩa có chiều sâu trong tác phẩm của mình. Chỉ là nếu được, tôi cũng muốn tác phẩm của mình phù hợp với mọi lứa tuổi, hay nói chính xác hơn là ai cũng có thể đọc được.

Điều đó tất nhiên là khó khăn bởi với một tác phẩm, phải có nội dung hướng tới lứa tuổi và nhóm người đọc nhất định mới có thể thành công.

Quay đi quẩn lại có lẽ tôi mong rằng tác phẩm của mình thỏa mãn được bản thân trước đã. Sau mới có thể suy rộng ra. Và rồi tôi chợt nhận ra, tôi còn chẳng biết mình bao tuổi. Âu cũng là duyên số. Thôi thì có lẽ trước hơn hết tôi nên cố gắng gói gọn các thế giới thật nhỏ, thật nhỏ thôi, và sau đó tạo cho những thế giới rộng lớn có được những đường chân trời làm ranh giới mà không miên man thành vũ trụ bao la.

Quà Tặng

số lượng Hoa hướng dương Không Hạt bài viết đã được tặng 1

  • Phiến Hương đã tặng Hoa hướng dương Không Hạt
    2026-02-15 21:09:45

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận