[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Nỗi sợ của tôi khi viết lách

Ban đầu tôi viết không quá chú trọng điều gì. Chỉ đơn giản là viết thôi.

Nhưng tôi sợ thế giới mình sống quá xa thực tế khiến tôi phát hiện ra đó là ảo tượng. Vậy thì tôi không còn sống mà chỉ mơ mộng thôi. Thế nên tôi không thể để sự phi lý quá lớn làm mình nhận ra là giả và không thể giải tỏa bản thân được. Tôi viết vốn dĩ để sống thật với chính mình mà.

Cho tới khi tôi nhận ra cảm xúc trên trang giấy không thật. Tôi chỉ lờ mờ nhận ra bởi tôi trong xã hội bị cho là vô cảm. Tôi biết tôi không vô cảm, chỉ là tôi quá yêu bản thân mình tới nỗi không thể chia sẻ tình yêu của mình cho người khác, tôi yêu bản thân mình tới nỗi không dám làm hại thân thể này và tôi rất sợ đau, nỗi đau xác thịt khiến cảm xúc sâu thẳm trong tôi nhân hóa gấp bội hoặc có thể do nỗi đau tinh thần ám ảnh khiến tôi không thể chịu nổi nếu thân thể này bị hư hại. Tôi hành hạ bản thân trong thế giới sống của mình vì ở đó tôi đã giải phóng hoàn toàn mọi cảm xúc của tất cả giác quan. Tôi cứ ngờ ngợ vì mình quá vô cảm nên cảm xúc mình tạo ra không chân thật. Khi tôi chấp nhận phơi bày thế giới mình đang sống cho người khác xem cũng là lúc câu trả lời rõ ràng: Tôi đang chơi đùa với các cảm xúc.

Tôi hốt hoảng khi nhận ra mình lại diễn trong chính thế giới của mình, tôi không biết tại sao ngay cả trong thế giới của mình tôi lại không còn là mình như vậy? Vì áp lực cuộc sống khiến tôi phải diễn với đời làm tôi đánh mất mình rồi ư?

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận