[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Đôi mắt ấy

Bạn đã từng chạm phải một ánh mắt của ai đó mà trúng phải tiếng sét ái tình chưa?

Đôi khi ngỡ rằng điều đó thật phi lý nhưng lúc gặp phải lại chẳng thể lý giải nổi đâu. Chúng ta cùng nhớ lại giây phút đó nhé!

Khi ấy ta đang vội vàng trên đường, chợt lướt qua nhau nhưng thời gian bỗng dừng lại. Mọi thứ cứ đọng lại trong đôi mắt trong veo ấy khiến trái tim ta rung rinh. Trong khi dòng thời gian ngưng đọng thì trái tim ta lại đập liên hồi. Rõ ràng trái tim đập liên hồi sẽ bơm thêm dòng máu nóng cho khắp cả cơ thể nhưng chân tay ta lại bủn rủn. Lạ lùng thật đấy!

Rõ ràng lướt qua nhau vậy mà sao ta nhớ mãi bóng hình mình in đậm rất sâu rất lâu trong đôi mắt ấy. Một khoảnh khắc ngắn ngủi lại đủ khiến ta nhận thấy sự thanh thoát giữa hàng mi đen sậm. Đôi mắt ấy sao có thể chứa đựng được cả một bầu trời xanh bát ngát?! Rõ ràng ta đã đứng lại, vạn vật đang đứng yên mà sao ta vẫn nhận ra hàng mi cong kia từng run rẩy? Thật kỳ lạ!

Trong giây phút chớp nhoáng đó ta vẫn nhận ra được sự đặc biệt trong ánh mắt ấy. Dù ánh nhìn đó chẳng hề dành cho ta, chẳng hề dừng lại trên người ta nhưng lại đủ khiến ta lặng đi. Rõ ràng đã chạm bao ánh mắt nhưng ta vẫn chỉ vấn vương đôi mắt ấy, đôi mắt khác biệt giữa dòng người vô tận. Một xúc cảm phun trào từ lồng ngực khiến cả người ta mông lung trong khi đôi chân ta càng lúc càng nặng nề, đầu óc ta mơ màng nhưng lại lưu giữ một hình ảnh rõ ràng. Ấy là điện giật sao?

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận