Cô độc trong viết lách
Bạn có cảm thấy mình đơn độc trong khi viết lách không?
Bạn có từng ngưỡng mộ tác giả nào không? Bạn có tác giả mình yêu thích không?
Nếu có hẳn là bạn sẽ hay lùng đọc những tác phẩm của tác giả đó nhỉ?! Hẳn là khi bạn bắt đầu viết sẽ bị ảnh hưởng bởi cách viết của một tác giả lớn nào đó mà bạn ngưỡng mộ nhỉ?! Hẳn là khi bạn đọc một tác phẩm cuốn hút nào đó cũng sẽ muốn được cầm bút viết như họ nhỉ?! Thế cho nên khó có thể nói rằng bạn đang đơn độc trong viết lách lắm. Vì có thể bạn đang học tập văn phong của người khác hoặc dựa trên học hỏi văn chương của người khác mà trau dồi văn phong của chính mình.
Có thể bạn muốn sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình là tiên phong nổi bật bởi mong muốn theo đổi cái mới, phá cách và thoả sức sáng tạo trong thế giới tưởng tượng của chính mình. Nhưng thường khi bạn lựa chọn một thể loại hay lĩnh vực nào đó viết thì chắc chắn đã có người đi trước và cũng đã có người thành công ở thể loại hay lĩnh vực đó rồi. Chỉ có điều bạn có biết hay không thôi. Thế nên có thể bạn cảm thấy mình là người đầu tiên và đơn độc, chỉ có điều không phải vậy đâu.
Đa số người viết sẽ cảm thấy bản thân cô độc bởi không ai hiểu tác phẩm của bạn bằng chính bạn, bởi khi bạn đăng bài sẽ khao khát có ai đó vào đọc để rồi hụt hẫng khi nhìn lượt xem vẫn giữ nguyên, bởi trước khi người đọc đến với thế giới của bạn thì chỉ có bạn cố gắng từng ngày xây dựng ra những thế giới trong tác phẩm của mình. Bạn đắn đo viết từng chữ. Bạn phải mất rất lâu rất lâu mới có thể ra một chương mới, nhưng có khi người đọc lại chỉ cần ba giây đã đi qua chương ấy. Cũng có khi người đọc còn chẳng muốn tìm hiểu kỹ càng cái thế giới mà bạn đã và đang xây dựng ra. Vậy nên đơn độc thật.
Người ta thường nói “nhà văn nghèo”, cho nên khi bạn đam mê với viết lách thì chưa chắc người thân đã ủng hộ mà có khi còn cấm đoán nữa. Vì họ sợ bạn chìm đắm trong đó, say men viết đến nỗi quên việc học hành, say đến nỗi coi nó thành “nghề” để rồi không đủ nuôi sống bản thân lại chật vật vì miếng cơm manh áo mà phải làm thêm nghề khác để kiếm sống và chi trả chi phí sinh hoạt. Và thế là bạn viết trong bóng tối, bạn viết nhưng không dám để người thân biết bạn dành quá nhiều thời gian cho nó. Bạn viết mà không ai ủng hộ mình hẳn là sẽ buồn và cô đơn lắm nhỉ?!
Nhưng bạn ơi, ngoài kia cũng có nhiều người như thế lắm. Vậy nên đừng ngần ngại cứ viết cho thỏa đam mê đi. Biết đâu đó, có một lúc nào đó trong tương lai bạn sẽ được trả giá xứng đáng.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Danh Sách Chương (20)
- Gió
- Đôi bàn tay ấy
- Mẹ tôi
- Vì sao tôi chọn đến với viết lách
- Những điều tôi viết
- Nồi bánh chưng ấy
- Mưa rơi…
- Hè nhớ thương
- Tích tắc
- Dạo đêm
- Một ngày bận rộn
- Em giữa trời thu Hà Nội
- Một chữ duyên diệu kỳ
- Bữa cơm gia đình
- Bên kia cửa sổ
- Âm thanh sớm bình minh
- Nỗi sợ của tôi khi viết lách
- Tôi muốn trở thành người viết như thế nào?
- Sự thấu hiểu qua tác phẩm
- Cô độc trong viết lách
Bình Luận