[Hạ] Kia kìa cái lá xanh xanh.
[Hạ] Kia kìa cái lá xanh xanh.
Cái thời dở mưa dở nắng, ấy thế đời cứ dễ dàng níu chân nhau nơi lán chợ sơ sài. Mẹt mận tím hai chục một cân hẫy hầy phấn trắng. Mớ rau non mỡ vì muống kia gặp mưa phát tướng cả ra. Cà xanh một chục, cà trắng tám đồng.
Rồi bỗng nhiên, mắt liếc qua phiến xanh đằm thắm. Rau ở rổ mà mũi đã gợn hương ký ức đầu hè. Vườn có thứ mọc lang, cao ngang người cùng cái mùi dầu hoả hăng hắc.
Nó đây rồi, lá xương sông.
Ai cũng sà qua, cái mớ xếp lá bánh tẻ chắc độ nửa đĩa chả thôi mà đã ba đồng, đắt thấy mả bố thằng ăn mày chưa? Ấy bà mua đây, em hái cả nhánh, rẻ lắm bà mua cho em chừng đây mới ba đồng này. Nỡm mợ, mày trêu tao, non nhách cuốn mấy nhõn thịt! Đưa đây.
Chừng đó là chê? Không đâu, bà nội trợ kinh nghiệm đầy mình đang chắc mẩm hời to đấy. Lá vừa cuốn chả, lá non thái nhỏ rán trứng, thả canh ốc chuối đậu thơm lừng. Làm gì có ngữ chê ngôn trách. Lầm bầm tỏ thái độ nói ỏng nghe eo vậy để đúng tính cách bà đấy thôi.
Mau mắn cái chân kiếm món lợn quê chỉ đi chợ mỗi thứ bảy, bên mũi đã thoảng hương thức của thảo thơm giữa tiếng mưa giội trời hè, chả lá xương sông.
Thời siêu thị, thủa chợ tập trung, có miếng ăn thôi mà nhớ quá chẳng nỡ chê. Thịt đẫm tiêu xay, thơm mùi nước mắm. Băm tý hành khô thêm lá xương sông. Dư dả cuốn lá, không dư cũng cố vo viên rán để được nếm vị nếm mùi. Cái lá gì nó dày, không dễ xém như lá lốt, thịt chín lá thơm. Rồi chấm mắm không ăn cơm nóng, hay pha chua ngọt ăn bún đây? Cái gì khó quá mình làm cả hai.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận