Chương 11: Cõi Âm (Phần 3)

– Sao? Sao thầy biết con cùng hệ với thầy?

– Hồi sáng tới đây tao đã thấy một cơn mưa. Cơn mưa đó chỉ xuất hiện bên Cõi Âm và chỉ ở trong phạm vi nhà này thôi. Rồi tao thấy mày xuất hồn thì tao biết mày có thể làm pháp sư được rồi. Khi tao mang linh hồn của mày vào thân xác thì cơn mưa cũng chấm dứt. Tao dám khẳng định cơn mưa đó là do mày làm ra. Mày có khả năng tạo mưa thì chắc chắn phép thuật của mày phải là phép hệ thủy rồi.

Bảo ngẩn ngơ. Anh nhìn hai tay mình xong thì nhìn qua ông thầy, hỏi:

– Có thiệt không thầy? Con có thể làm pháp sư sao?

– Thiệt, tao giỡn với mày làm gì? Nhìn lại xung quanh đi, mình đang ở đâu đây? Mình đang ở Cõi Âm đó! Đây không phải là mơ! Đây là Cõi Âm thực sự. Mày có thể đến được đây thì chứng tỏ mày có thể xuất hồn. Mày có thể xuất hồn thì chứng tỏ mày có thể làm pháp sư rồi.

Bảo bèn bước tới nhìn vào sân nhà mình. Cái sân này anh đã nhìn nó suốt bốn năm, nhìn tới chán luôn rồi, nhìn tới nhớ rõ vị trí từng cái lu, từng cái cây trong đây. Vậy mà sao giờ khung cảnh trước mắt anh lại trông lạ lẫm tới như vậy? Vẫn là từng đó cái lu, từng đó cái cây, vẫn là bức tường cũ nát đó, nhưng mọi thứ giờ đây như bị nhuộm trong hai tông màu đen trắng. Thế giới Cõi Âm này thật giống như thế giới trong tivi đời cũ, chỉ có hai màu đen trắng thôi vậy.

Bảo suy nghĩ giây lát rồi quay lại nhìn Pháp Sư, hỏi:

Bình Luận

Đang tải bình luận...
{{ loadError }}
Chưa có bình luận.