Bên kia cửa sổ
Phía bên kia cửa sổ có gì?
Trong tiết Xuân người ta mong chờ Tết về thì trời lại ảm đạm. Mưa mang theo hơi lạnh khiến con người ta lười biếng và trong một ngày lười biếng ấy mình chẳng buồn vận động mà ngó nghiêng qua khung cửa sổ tò mò. Phải, tò mò xem mình lại nhìn thấy gì! Mình thấy…
Trời mưa lớt phớt chẳng chịu ngơi. Ấy vậy mà gió vẫn cứ lay động giàn hoa giấy chẳng chịu ngừng, phải chăng gió muốn trêu chọc những bông hoa mỏng manh dưới giá lạnh trời xuân?
Gió khẽ cười, cố tình chế nhạo hoa giấy quá mỏng manh, vậy sao gió lại cứ thích trêu đùa nó? Phải chăng thói đời thích bắt nạt kẻ yếu đuối? Nhưng chiếc lá cuối cùng chẳng phải vẫn tồn tại mãi trong lòng người?!
Dưới tiết trời âm u dường như màu của hoa giấy càng thêm ảm đạm. Vốn là những đoá hoa tươi tắn khoe sắc thắm trong nắng mặt trời nay lại phải gò mình níu kéo, giữ chặt bản thân trên giàn mặc cho gió khiêu khích, mặc cho mưa khinh bỉ. Giữa phong ba bão táp mấy ai không thay đổi? Hoa giấy kia cũng vậy thôi. Có đoá không chịu nổi mà buông tay mặc cho gió mưa vùi dập để rồi nằm trơ trọi trên nền mặc trời ra sức “nhổ nước bọt” lên thân mình. Lại có đoá len lỏi trong những chiếc lá, cố gắng trốn tránh gió mưa. Lại có đoá hiên ngang bay trong gió nhưng không từ bỏ giàn. Gió ngạc nhiên cảm thấy bản thân đang bị đoá hoa giấy kia chế nhạo mà ra sức thổi “vù vù”. Ồ, có phải đoá hoa cố bày ra dáng vẻ kiên cường, bám thân bấu giàn quyết không chịu khuất phục? Gió như đứa trẻ thấy thú vị mà đến bên cạnh hoa giấy đòi làm quen. Dường như đoá hoa hờn dỗi, mặc kệ gió xấu tính kia. Gió ra sức lấy lòng mà không biết sức mạnh của mình đang khiến đối phương chịu tổn thương. Hoa giấy ghét kẻ cậy mạnh ấy. Kẻ do trời đất sinh ra đã mạnh lại ham chơi mãi chẳng chịu trưởng thành. Gió ngang ngạnh không hiểu nổi nỗi lòng vừa ghen tị vừa tự ti vì không được sinh ra từ vạch đích của hoa giấy. Gió ghét vẻ lì lợm của hoa giấy liền bám lấy chẳng buông.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận