[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Âm thanh sớm bình minh

Âm thanh đầu tiên bạn nghe thấy khi vừa thức dậy là gì vậy? Còn với tôi đó là tiếng chuông đồng hồ báo thức. Thế nhưng… khi chưa mở mắt, tiếng đồng hồ báo thức đã vang lên bên tai chẳng ngừng khiến tâm trạng tôi có đôi chút khó chịu. Phải, khó chịu! Nhất là khi đang mệt mỏi lại càng thêm khó chịu.

Sau một ngày vất vả ai chả muốn ngủ và hôm sau nếu không phải dậy sớm, được ngủ bù, ngủ nướng có lẽ sẽ càng thích hơn. Đấy là bản thân tôi muốn thế. Nhưng ở đời đâu phải cứ muốn là được. Vì cuộc sống mưu sinh đôi khi còn chưa nhìn rõ mặt người thì ta đã phải dậy. Tiếng người quét rác và đi lại của xe chở rác như minh chứng điều đó. Xa xa còn vọng cả tiếng người bán hàng rong. Bình minh đã tới! Một ngày mới bắt đầu!

Tiếng xe cộ ngày một nhiều. Buổi sớm vốn dĩ còn yên tĩnh nay lại thêm ồn ào. Tiếng gió thổi ai oán, sớm chi mà sớm vậy! Không khí trong lành buổi sớm chưa gì đã bị khói xe ô nhiễm. Chẳng biết có phải gió đang thương hại loài người làm việc đầu tắp mặt tối hay không mà sao nghe tiếng gió não nề thế? Hay do tôi tự an ủi mình mà thành hoang tưởng mất rồi?!

Tôi thấy chạnh lòng khi nghe thấy âm thanh của gió, ngoài kia hẳn lạnh lắm đây. Vậy mà vẫn phải dậy, vẫn phải ra khỏi nhà. Đôi mắt mệt mỏi của tôi vẫn còn nhắm nghiền. Ấy thế mà tiếng gọi người bán rong mua đồ ăn sáng gần lắm. Tiếng người mua bán ngày một nhiều báo hiệu con đường trên phố đang dần nhộn nhịp. Hóa ra chẳng thiếu người phải thức giấc trong cái tiết trời lạnh giá này. Tiếng kim đồng hồ chạy cho biết từng giây, từng giây đang trôi qua. Biết rằng thời gian là vàng là bạc nhưng đôi khi sống chậm lại sẽ khiến lòng thư thả hơn. Có đôi khi chững lại trong phút chốc khiến tinh thần sảng khoái không tưởng.

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận