Chương 9: Nghĩa Sương
Hai chàng trẻ trai gặt say sưa tới khi đứng bóng. Từng đợt lửa giời giội xuống đất cứ hung hăng tát vào gương mặt đám nông phu đầm đìa mồ hôi. Mặt mày ai nấy đỏ lơ đỏ lưỡng, bỏng rát như bị nung. Đầu óc Trí Cao bắt đầu váng vất, mắt nổ đom đóm. Trời trắng toát, đất đen ngòm quay cuồng đảo điên lẫn lộn, hóa thành cái bàn xoay xoay tít thò lò trước mắt kẻ chưa quen đồng áng. Đình Bảo chẳng khá hơn, anh thở hồng hộc tuồng như trút hết gan ruột ra ngoài. Bụng dạ gào cơm dữ dội, nháo nhào réo òng ọc. Hết thực rồi, vực đạo gì nữa. Bàn tay chai sạn khẽ buông lưỡi liềm, đoạn, anh Bảo vỗ vai bạn:
– Ra đằng kia nuốt miếng cơm đã chứ. Đói cồn cả ruột rồi.
Chân Trí Cao bước liêu xiêu, tưởng chừng sắp ngã bổ chửng. Lết tấm thân yếu ớt đến bóng cây mát rượi, Cao thở chẳng ra hơi. Anh con cả nhà ông Mừng vớ bầu nước tu ừng ực, kệ thằng bạn giở cơm nắm muối vừng. Đã cơn khát cháy cổ, bấy giờ Trí Cao ngó tới nắm cơm. Chậm rãi véo một nhúm con con bằng cổ tay, anh chấm đẫm vừng bùi bùi, thơm phức. Lạc được rang chín, vàng rộm rồi giã thật vụn thật kỹ, trộn đều với muối đằm đặm, bù trừ cho cơm nhạt. Muối vừng thế mới đáng làm muối vừng chứ!
Trí Cao nhai rất thong thả, trái hẳn vẻ “rắn nuốt cọp vồ” của Bảo. Nắng luồn kẽ lá, nhuộm bữa ăn thành màu vàng tươi roi rói. Tán cây se sẽ lay động, ánh sáng lung linh nhảy nhót liên hồi trên đôi vai trần, tinh nghịch làm lóa con mắt đờ đẫn vì mệt. Trí Cao nhấm nháp vị lạc đậm đà quyện vào cơm tẻ thoảng chút ngọt thanh. Anh vừa ăn vừa nói lúng búng:
Lời tác giả
Hê hê đủ 6 chương rồi
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận