[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Chương 8: Trêu Ghẹo

Gầm trời vang dội tiếng gà gáy dõng dạc từng hồi. Chịu phép quân tử đầu đội lược son, mình mang gấm tía, ông trăng bạc giật thót mình, dắt díu lũ sao xanh xanh đỏ đỏ trốn biệt. Bóng tối lẩn khuất vào hư không, vạn vật đon đả đón chào ban mai hé rạng.

 

Con quạ vàng hấp tấp vỗ cánh bay từ đời nảo đời nào, sao Mai mới khuất bóng được lúc đã vội đậu trên cành tre cao ngất ngưởng, chậm rãi buông rơi trăm ngàn sợi tơ tằm óng ả. Mặt đất nhả hết sương đêm man mát rồi nhanh nhẹn vốc ánh dương rửa mặt sạch sẽ. Chừng tắm gội lâu quá, đường cái gần làng Linh Nhân đọng lại một bể sắc vàng loa lóa mắt, bỏng rát chân. Tiết gió Tây hùa với cái nắng giòn thui bọn cỏ dại bờ bụi héo quắt.

 

Dăm anh tay cầm lưỡi liềm nhọn hoắt từa tựa sừng con trâu mộng, cắt lúa phăm phăm. Tưởng đã quá trưa, sắp sửa tới lúc ngả tạm lưng dưới bóng cây, có anh hí hửng gọi với mấy cô yếm đào quẩy đòn gánh cong cong trên bờ:

 

– Cái cò lặn lội bờ ao. Hỡi cô yếm đào lấy… quách anh chăng? – Anh vừa cười sằng sặc vừa gióng giả “ướm” ý người đẹp.– Mình ơi, mình nào cho tôi hỏi giờ là giờ nào rồi nhỉ? Hôm tế Tơ Hồng chúng mình làm lễ giờ đấy nhá!

 

Đào liễu díu đôi mày thanh thanh, cau vầng trán mịn màng. Nỗi bực mình lẫn tức cười lộn cả ruột chen nhau biểu lộ trên gương mặt búp sen của các cô hàng chợ Lá. A! Thằng trống choai mới trổ mã đã ti toe. Phen này bọn chị cho mày hết ngứa nọc buồn sừng. Biết tay nhau ngay! Phải đối thế nào cho chỉnh mà cay hơn ớt!

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận