[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Chương 5: Hàng Nước

Chờ mãi chẳng thấy vị khách mới tới ngồi xuống, cô hàng nước ngẩng lên dò xét. Trong chốc lát, đáy mắt cô dấy lên vẻ sững sờ. Song, cô sực tỉnh, đon đả mời mọc:

 

– Quan anh ngồi xuống uống bát nước nhé? Đi đường đã nắng thì chớ, lại khát khô cả họng thì thương lắm!

 

Trí Cao nghe loáng thoáng có tiếng lẩm bẩm: “Ông Kễnh tới quấy rầy.”. Lửa giận bắt đầu cháy phừng phừng khiến anh đỏ mặt tía tai. Cô ả vừa chửi mình hở? Ô hay, có quen biết gì nhau, có động chạm gì đến tam đại nhà nhau mà cạnh với chả khóe. Trông mặt mũi không tới nỗi nào, ngờ đâu lại giấu miệng lằn lưỡi mối, rủa khách thuộc giống hùm beo rắn rết. Thế mà vẫn có tiếng “khéo chiều khách”, “khéo đón ý khách”, anh xin lạy cả nón cái khéo để méo ra ngoài ấy. Năm chừng mười họa cũng đừng hòng nài anh tin rằng cô ả hiền lành, tốt tính.

 

Cố nén giận, anh nhỏ nhẹ hỏi:

 

– Ông Kễnh nào thế cô hàng? Cô bảo tôi à?

 

Cô hàng nước cuống quýt nói không phải, cô lầm người thôi. Biết mình làm khách phật lòng, cô bối rối chẳng rõ nên xoay xở kiểu gì. Cô hàng nước vớ lấy con dao bổ cau, run rẩy rờ rẫm lưỡi dao mát lạnh để bớt lo. Tinh thần bỗng tỉnh táo hơn, cô mỉm cười hối lỗi và xin đền Trí Cao bát chè hoa cau trong vắt, đặc sệt cùng bát chè hạt sen ngọt thanh thanh đang nằm trong thúng. Cô nhanh nhẹn đặt hai bát lên chõng, dịu dàng mời anh ăn. Không nỡ gây khó dễ, Trí Cao miễn cưỡng gập quạt, ngồi xuống. Trong lúc vị khách múc chè ăn, cô hàng nước khẳng định lần nữa là mình nhìn lầm. Mới đầu trông tà áo the đen, cô tưởng đó là thằng vô lại thỉnh thoảng đến quán nài hoa ép liễu, một hai bắt chị gái cô phải cưới hắn. Nhưng ngẩng lên mới biết không phải, cô thở phào và lẩm bẩm: “Hú vía, cứ sợ ông Kễnh lại tới quấy rầy.”. Ai động rồ động dại chửi khách đâu kia chứ!

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận