[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Chương 4: Đồn Đại

Một năm… hai năm… mười bốn năm tưởng chừng dài đằng đẵng mà thoảng qua thật mau! Thoắt một cái, thằng bé Cau kháu khỉnh, dễ thương ngày nào đã vụt biến thành thanh niên Trí Cao sức dài vai rộng. Tiếc nỗi, hồi nhỏ lanh lợi, hoạt bát bao nhiêu, lớn lên anh Cao lầm lì, khó gần bấy nhiêu. Hai đứa đi ở đợ cho nhà anh bị anh xét nét từng li từng tí, nhiều khi nuốt miếng cơm cũng chẳng xong với anh. Người ta bảo trời đánh còn tránh miếng ăn, ai đời…

 

Tuy nhiên Trí Cao từ độ lên mười tới giờ, quanh năm suốt tháng cứ ru rú trong nhà chứ nào có giao thiệp cùng ai, người ngoài có tài thánh hay sao mà rõ hết mấy chuyện đó? Đương nhiên đâu phải thần thông phép lạ gì, do được kẻ đi ở cho nhà ông Mừng rỉ tai đấy thôi. Thằng Bờm thì không dám động chạm tới cậu chủ, chỉ có con Bống nhỏ dại, gặp ai cũng xoen xoét cái mồm mà kể, mà chẹp miệng, mà bàn ra tán vào. Bởi vậy mỗi lần bà Mừng sai nó đi chợ, bao nhiêu chị bán hàng cứ mời mọc Bống vào mua hàng, cốt để những người khác kéo đến theo vì tò mò chuyện của Trí Cao.

 

 

Con Bống rón rén ngồi xuống chiếc chõng tre của chị hàng nước dưới gốc đa. Hôm nay mua hết mọi thứ bà dặn rồi mà hãy còn sớm, nó hí hửng chui tọt vào hàng nước quen thuộc.

 

– Èo ôi, cái cậu Trí Cao trái tính trái nết nhất trần đời. Chiều cậu phải hơn chiều vong nữa kia. Người gì đâu mà quá quắt quá chừng. Con kể cho các bà nghe, hôm qua con đang sắp dọn mâm bát, chuẩn bị bê lên nhà thì cậu Cao bất thình lình xuất hiện. Cậu gắt gỏng bảo con tại sao lại múc canh vào cái bát mới tinh này, bát cũ đâu chẳng dùng. Con hãi quá nên bảo là con lấy bừa một cái bát chứ con không để ý. Cậu Cao cáu tiết, cậu bèn nhiếc móc con thậm tệ, nào là chứng tỏ mày không để tâm đến bữa cơm của gia đình chủ đúng không, nào là nếu có ngày mày lơ đễnh vớ phải bát dùng thờ các cụ rồi đặt lên mâm thì liệu hồn, cái thứ vừa đoảng vừa vụng. Con ức ghê!

Lời tác giả

:))))bản thảo còn sống nguyên tươi roi rói, chưa chỉnh sửa tí nào nhưng vì thua giời một vạn còn hơn kém bạn một li, làng nước thông cảm cho tác giả kiếm chút nguyên liệu nấu cỗ Tết nhé

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận