[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Chương 15: Dỗ Dành

Lần thần như hồn ma bóng quế trên đường, anh chàng Trí Cao bước lùi lũi. Tuy vẳng nghe tiếng Kều bảo đợi với nhưng anh vẫn giả điếc làm ngơ. Giời sáng rõ giúp chàng nông phu không vấp đá quàng dây, xăm xăm băng lối… đường đồng một mình. Mặc dù mặt trời mới ngoi lên mà nắng gay nắng gắt như thể ban trưa.

 

Khiếp quá, dọc con đường làng, đường cái quan, hàng cây đứng gió câm lặng hãi hùng, trận nắng tha hồ tát như băm như bổ vào mặt lá. Lá ngắc ngoải trong kỳ héo úa, ứa sắc nâu tàn tạ. Những tưởng cơn mưa hôm qua dội cho đất giời một gáo tắt hẳn nóng bức, song xem chừng đợi gầm giời khô ráo, cái cháy da thịt ác hơn một bậc mon men quay về. Dường như mưa bao nhiêu hạt tròn mẩy, nắng bấy nhiêu vệt dài ngoằng. Ôi chao, mưa không bõ nắng! Cực chẳng đã, anh Cao đành trở lại nhà lấy áo tơi, đội nón gồi.

 

Nông phu chạy thóc ngày giông bão vị tất chóng bằng Trí Cao đi một mạch từ nhà đến công quán khi ấy. Bác hàng bánh biến đâu mất, chỉ còn cô hàng nước đương dở tay ngoay ngoáy cái chìa vôi. Chạm mặt cô hàng, Trí Cao cứng họng, mắt quên chớp. Có lẽ bị người ta nhìn chằm chằm lâu quá, thị Trầu đâm thẹn, má đỏ bừng. Cô lờ mờ đoán mấy lời bỡn cợt tinh nghịch kia đến tai anh chàng mất rồi. Giời ạ, cô cũng đến ạ cô, nông nổi lắm lắm! Sẩy chân đỡ được, sẩy miệng há lại đỡ được đấy! Mua lạy bán dạ mà láu ta láu táu nhường này, có nước sớm cởi váy bán đi! Chị Lý quở không oan tẹo nào, dù cô khéo chiều khách thật đấy, nhưng cái khéo này là cái khéo chửa trót, khéo bán con bò tậu ễnh ương. Lúc khôn hồn thì rất biết lựa nhời vừa lòng người ta, chẳng bù cho khi dại phách, phũ mồm đến bực nào không ai dám lường.

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận