[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Chương 14: Gánh Lúa

Bà Mừng nhẹ nhàng khép cánh cửa rồi trở lại gian giữa. Thầy u anh Cao giục nhau ngủ sớm rồi hãy hay. Mưa tạnh, bốn bề im phăng phắc, Trí Cao trằn trọc tới nửa đêm. Anh chàng mải nghĩ xem mặt cô Xúy Quỳnh con bà Xoan có tròn giống cô hàng nước không, áo cô Xúy Quỳnh mặc có phải kiểu áo đổi vai điệu đà giống cô hàng nước không. Nghĩ miên man, Trí Cao dần thiếp đi.

 

Gà gáy canh năm quang quác. Anh Cao nhỏm dậy đầy ngơ ngác. Mắt nhắm mắt mở, anh chàng ngáp mấy cái thật to rồi uể oải nằm xuống. Nhưng sực nhớ từ vụ chiêm năm nay mình phải cáng đáng việc đồng áng, anh vùng vằng tung chăn. Cửa nẻo mở toang, Trí Cao thấy ngoài sân hãy còn tôi tối. Ngó lên cao, bóng trăng bạc vẫn mờ mờ chứ chưa mất hẳn. Chênh vênh giữa mé trời đằng Đông là vừng son vừa ló dạng. Ánh ban mai lan tỏa tứ phương, vô tình duộm hồng vài áng mây mịn mượt như lượt như lĩnh.

 

Mùi mưa rào hôm qua dường như thấm hết vào giời đất cỏ cây, khắp nơi đều đọng lại cái vị ngai ngái mà man mát, khoan khoái lạ kỳ. Trí Cao lững thững đi đến gốc cau già. Mấy chiếc chum ăm ắp nước trong vắt, vài búp ngọc lan dập dềnh đầy uyển chuyển trên mặt nước. Chàng trai múc lưng gáo, búp trắng ngần nũng nịu sà vào lòng gáo. Anh cẩn thận nhặt hết nụ ngọc lan ra, đặt chúng vào lòng bàn tay. Kế đó, Trí Cao khép hờ các ngón lại nhằm ngăn búp lan bị rớt. Rảo bước một mạch đến bên chiếc chõng dưới hiên, anh chàng để nụ ngọc lan xuống mặt chõng thật từ tốn.

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận