Chương 13: Bàn Bạc
Bác Trương tít mắt lại mà cười khành khạch, đầu hất hất về phía cái thúng ngồi nghễu nghện trên đầu chàng trai. Lờ mờ đoán bác ta tính vòi quà, Trí Cao lóng ngóng đưa hai tay lên bấu chặt vành thúng rồi loạng choạng quay gót, định bụng lẻn mất hút. Ấy vậy mà chưa nhúc nhích nổi phân nào, chính bà Xuân đã xoắn chặt vạt áo sau của anh rồi tươi cười quờ quạng vài cái. Trong chốc lát, cặp bánh gai bọc lá chuối khô thoang thoảng mùi bột nếp, lá gai đã xa lìa chiếc thúng sâu lòng. Bàng hoàng, Trí Cao ngó bà dì ghẻ. Đon đả, bà Xuân lễ phép biếu bác Trương của ngon lành. Sự phấn khởi tràn trề trên vầng trán đang nhăn nhó. Bác ta hài lòng chào tạm biệt hai dì cháu, hí hửng huýt sáo vang. Tiếc của đến nỗi bầm gan tím ruột, Trí Cao toan chạy theo giằng co. Bà Xuân ngăn chặn khiến anh càng giận run, quắc mắt:
– Mất tiền mất bạc chứ có phải của chùa đâu mà húp lấy húp để. Dì cứ để tôi…
– Đáng nhẽ bác ý được quyền cấm tôi với anh vào làng vì trống gióng giả nãy giờ. Thế mà bác ta vẫn bấm bụng chờ. Nhờ vậy, tôi với anh không cần vật vờ ngoài làng. Thôi thì của đời người thế, người dưng có ngãi phải đãi người dưng anh ạ, dễ thường mình khỏi tròng cong đuôi được đâu!
Xuôi tai, Trí Cao thôi không gắt gỏng. Giời đã chập choạng, tội gì đứng đây ăn vạ cho ma nó xem! Dừng chân trước vòm cổng đá ong quen thuộc, anh sốt sắng gọi cửa ời ời. Thằng Bờm lật đật chạy ra. Đưa Bờm bó đuốc, Trí Cao mệt nhọc lê chân tới cái ao nhà. Mình mẩy lấm lem toàn bùn mấy đất, anh kỳ cọ mãi mới sạch. Ếch ộp, nhái bén kêu rào rào. Tiếng người hoàn toàn mất hút, giun dế rả rích ở các bụi rậm tha hồ phô tiếng gáy ran. Chốc chốc, Trí Cao khua khoắng nước nghe bì bà bì bõm, hoặc múc một gáo đầy tràn dội xuống người cho mát. Tắm xong, anh chàng chưa đứng dậy ngay. Ngồi tư lự, Trí Cao dỏng tai nghe dế hát ri ri, mặt nặng chề chề. Hồi lâu, bà Mừng bảo anh mau xuống bếp ăn cơm.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận