Chương 12: Cầu Lam
Trí Cao cắp theo một bó đuốc phòng tối giời. Sửa soạn xong, anh mới ung dung vác chõng, lững thững nối gót cô Trầu. Qua khỏi cổng làng Linh Nghĩa, hai người đàn bà phía trước vẫn tỉ tê chưa biết chán, chuyện nọ đâm xọ chuyện kia. Chàng trai phía sau thấy thế bèn tặc lưỡi, lắc đầu nhưng không phàn nàn gì. Lát sau, chiếc cầu đá mới xây chợt lù lù trước mắt.
Từ ngày có cây cầu bắc qua dòng sông Thanh, huyện Thạch Đa và huyện Khởi Nam bỗng hóa gần kề như bầu bí chung giàn. Dân Thạch Đa bên này sông, dân Khởi Nam bên kia sông, chịu khó rảo bước thì nhai chưa dập bã trầu đã ngồi chơi xơi nước ở huyện bên. Ai nấy mặc sức buôn bán hay chơi bời vài ba bận mà khi về vẫn chưa muộn, quả là tiện trăm bề. Ngay như bà Xuân hay đi thăm bà cô lấy chồng làng Bình An, lần nào lần nấy đủng đà đủng đỉnh hơn chĩnh trôi sông mà chửa khi nào tốn quá nén hương. Trầu nắc nỏm, bà Xuân tấm tắc, một già một trẻ thi nhau lạy tạ ơn triều đình rộng tựa giời biển.
Bà già gợi chuyện Lam Kiều, cô hàng nước cũng vui miệng kể lể. Cây cầu quen với gót chân cô hàng chưa đầy nửa con trăng, song cô yêu nó lắm. Từ dạo triều đình khởi công xây dựng, phu phen chật cứng đôi bờ sông, thợ đá đông bằng đàn kiến, thị Trầu cứ ngóng mãi cái ngày Đức Kim thượng chính thức cho phép dân chúng qua lại lại qua. Cần mẫn sớm trưa, hội bách nghệ làng Chỉ Nam dần dà làm xong mố cầu. Bóng câu vun vút lao qua cửa sổ, trưởng hội hể hả ngắm nghía hăm bốn chân cầu đẽo thô, chẳng cần tỉa tót cho đồng đều mà xem chừng vững chãi lắm. Ba cột đá một chung lưng đấu cật nâng đỡ dầm cầu. Bấy nhiêu dầm, cột bắt gồng mình “đội” cơ man nào người nào của. Thong thả rít điếu thuốc lào, bác thợ cả sung sướng khoe với ông bạn già chuyên nghề mộc từ phủ lân cận sang chơi:
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận