Chương 10: Mưa rào
Đình Bảo cũng thèm cưới vợ, thèm chăm chút một gia đình con con của riêng anh. Nghiệt thay, ông Tơ bà Nguyệt cũng chê ỏng chê eo nòi giống năm trăng bảy tróng. Anh ngót nghét hăm mấy rồi… nhưng vẫn chưa có ông bà nào chịu gả bán con gái về làm dâu nhà anh. Đình Bảo thầm thì, giọng buồn buồn:
– Lắm lúc nghĩ ngợi, đắng cay chết đi được. Đành phải cắn răng chịu chứ oan cái nỗi gì. Ừ thì phận tôi vậy còn đành nhẽ, giời chả cho hưởng cái thú vui vầy cầm sắt. Cơ mà gia đình anh thừa sức kiếm mối tử tế để anh được đẹp lòng, anh nỡ phụ lòng thầy u ư? Bạn bè với nhau, thực bụng tôi không muốn anh cô quạnh tới chết. Các cụ dạy “Trai thất nội trợ, gái lỡ nhân duyên” bất hạnh lắm! Quan quả cô độc, thật không gì khổ bằng!
Trí Cao chẳng nói chẳng rằng. Đôi bạn trầm mặc, đồng trưa xào xạc gió. Ban đầu, gió còn nhè nhẹ lả lướt, sau, càng lúc càng rung đám cành ngẳng dữ dội. Một cành cây chi chít lá xanh bỗng dưng kêu “răng rắc” rồi bất thình lình gãy đôi, non nửa cành rơi xuống đất. Thần Cụt Đầu lồng lộn toan bẻ nốt nửa già còn dính liền với tấm thân cằn cỗi. Nhưng xem chừng, cây già chẳng muốn buông xuôi, kiên gan giữ chặt những “cánh tay” gầy đét. Gió rít gào, mặc, cái cây đứng lặng như hóa đá.
Lo lắng ngó quanh quất, Bảo đoán một trận mưa chuẩn bị trút xuống. Anh gắng sức nhanh chân nhanh tay gấp năm gấp mười. Mây đen gấp gáp không kém người, loáng cái đã nuốt chửng cả vùng trời xanh thẳm. Hai anh càng cuống bội phần, lưỡi liềm cứa cổ cây lúa cứ kêu “xoèn xoẹt”. Song, sấm oang oang thét gào, chớp rạch toạc tấm vải xám ngoét rồi nhanh chóng vá lại, rồi rạch ra, rồi vá lại. Cơn giông ập đến bất thình lình, quật đám cỏ bờ bụi tơi bời. Còn sót mấy bông ở mé ruộng nữa! Không kịp mất! Trí Cao nghĩ chốc lát, đoạn quay qua bảo bạn:
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận