[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Đôi Hồi

– Cái ngủ mày biến cho xong

Để tao bế bồng lóng lánh trên tay

Hoa cười ngọc thốt đắm say

Chín hồi tấy đỏ ứ đầy nhớ nhung

Ví chăng anh sắp tiêu tùng

Ruột gan há nhẽ phập phồng quặn đau?

Mắt chong thao láo đêm thâu

Canh trường thao thức rầu rầu tưởng tơ!

 

– Cái ngủ mày lượn cho nhanh

Để tao ôm riết ngãi tình thoả mong

Mật ngọt rót xuống thau đồngCa dao.

Tâm can bổi hổi tế, lồng chẳng yên

Tưởng đâu em sắp quy tiên

Chăng ra bởi nỗi muộn phiền mà thôi

Lúng liếng là lúng liếng ơi!

Đêm qua trằn trọc rối bời cả đêm

Đỏ kè hốc mắt vì duyên,

Vì tình, vì nợ nặng nguyền với ai…

 

Lời tác giả: Hôm nay mình đọc được bài viết rất thú vị về tình yêu, hôn nhân của người Lưỡng Hà cổ đại Bài viết ở đây.. Điều khiến mình chú ý nhất là một bài thơ tình cổ đại có lời lẽ tha thiết, đắm say. Cái đắm say, theo cảm nhận của mình, từa tựa cái đắm say ngây ngất trong thơ Xuân Diệu. Té ra ở bất cứ đâu và bất cứ thời đại nào, con người ta cũng chết mê chết mệt vì tình! Cũng mê mẩn tâm thần vì lời mật ngọt, cũng thao thức vì mối tương tư, chỉ muốn quấn quýt lấy nhau cho thoả lòng thoả dạ. Bỗng dưng mình thấy cặp uyên ương xưa xửa xừa xưa kia thật gần gũi, thân thương và đáng yêu biết bao! Tưởng chừng họ chỉ sống cách mình một chuyến đò ngang, hay thậm chí “một đầu đình”Nguyễn Bính viết: “Nhưng đây cách một đầu đình”. thôi vậy!

Mình tạm dịch lại bài thơ theo ý mình. Dịch thành hai phiên bản cho có đôi có cặp. Thực ra cũng không hẳn là dịch, vì đôi chỗ mình không đi theo nghĩa và ý của tác phẩm gốc. Nhưng cũng không hẳn là lấy cảm hứng. Nó là một cái gì đấy đầu Ngô mình Sở chăng?

Chú thích

    Bình Luận

    Đang tải bình luận...
    Chưa có bình luận