Hồi 1 – Chương 13: Mười bảy bẻ gãy sừng trâu (1)

Ka Hoa ngồi thụp xuống băng ghế dài ngoài hành lang phòng cấp cứu, cô tháo phăng chiếc khẩu trang ướt đẫm mồ hôi và nước mắt, quăng thẳng vào thùng rác. Mồ hôi vẫn không ngừng túa ra, cơn gió đêm thổi buốt lạnh gáy khiến cô rùng mình, cô hít vào một hơi thật sâu cái không khí đậm mùi hoa thông và đất ẩm, cố gắng trấn an bản thân.

– Em không sao chứ?

Một ly trà gừng ấm nóng được đặt vào lòng bàn tay run lẩy bẩy của cô, giọng nói khàn đục nửa là thăm dò, nửa là quan tâm. Anh rút trong túi ra một bao thuốc lá màu xanh ngọc đã nhàu nát kèm một hộp diêm có hình con bồ câu trắng, ánh lửa tóe lên giữa không trung rồi tắt ngấm, để lại từng đốm đỏ thoắt ẩn thoắt hiện mỗi bận anh rít vào. Mùi nồng cháy của cỏ lá làm cô cay xè cả mắt, Ka Hoa phẩy phẩy tay cho khói bay đi, cô hỏi, giọng vẫn còn run:

– Bác sĩ mà lại hút thuốc sao?

Anh ngẩn người một lúc, nhận ra sự khó chịu của cô, anh liền dập điếu thuốc vứt đi không chút e dè:

– Xin lỗi, thói quen thôi, em ổn hơn chưa?

Cô nhấp nhấp một ít trà, từng giọt nóng hổi lăn xuống cuống họng, rồi xuống dạ dày. Mùi gừng già tuy cay nhưng rất thơm, làm lòng cô dịu đi không ít, cô đáp:

– Tôi ổn, cảm ơn anh.

Anh cười xòa, hai tay vắt chéo ngang ngực, đầu tựa ngược ra sau bức tường gạch trắng bóng lưỡng. Anh nhắm mắt thư giãn, nói:

– Bà ấy lâu lâu lại thế, lần sau em cứ cho bà một bình ô-xi, để bà nằm chỗ nào khuất gió một tí. Người già mà, ở lâu trên núi, ai cũng bị viêm phổi, viêm phế quản hết.

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận