– Hỡi cô thắt lưng bao xanh
Chồng đâu lại mọc sân đình hỡi em?
Ngẫm tình lân lý thân quen
Tiện đây chị hỏi một phen cho tường
Kim chỉ cùng phận mà thương
Ăn đong cũng xót kẻ đương dốc bồ
– Chị han em mới dám chiềng
Trao dây tú mạc tưởng nên duyên hài
Cầm bằng lỡ một lầm hai
Tiếc cái huê nhài quá trà trà qua
Chồng em ở chốn hoàng hoa
Công khanh mê mải can qua kiếm tìm
Vắng người, chẳng chút của tin
Nhạn kia bằn bặt, tít trên tầng trời
Có chồng khổ lắm chị ơi!
Năm canh khắc khoải, đắp hơi áo tàn
Ước sao cầm phắt cây đàn
Nhảy sang thuyền chị huệ lan vui vầy!
– Cua sàng cá giỏ em ơi
Đa mang chi lắm tội giời ai mang?
– Nhớ thuở xưa chửa sang ngang
Chị em mình vẫn giần sàng mấy nhau
Nhỏ to thì thụt ra vào
Vui em vui chị rỉ trao ân cần
Chẳng may bèo bọt chút thân
Phúc chẳng có phần gạt lụy bước đi
Mát gan mát ruột cô dì
Hởi lòng bác mẹ, em thì héo hon
Ông giăng khuyết ông giăng lại tròn
Chị ơi ngãi cũ có còn chi chi?
– Qua sông, tốt ngảnh làm gì
Van em đừng tiếc chút nghì dở dang…
Nghe em than, lệ chị ứa đôi hàng
Huê xưa ong cũ đứt đàng cầm loan
Bởi ai, cơn cớ ai toan?
…
Lời tác giả: Bài quan họ “Ngồi tựa song đào” có câu rằng:
“Đôi tay ngắt nhuỵ huê nhài,
Tay giơ đón gió, tay chòi ghẹo trăng”
Nghe thật gợi cảm biết bao! Không hiểu sao khi câu hát rót vào lòng, tâm trí tôi chợt vẽ ra một ả thâm khuê lửng lưng trời nhạn ngẩn ngơ sa. Nàng trót phải lòng phải bề người ta đến đỗi nghề riêng nhớ ít tưởng nhiều. Giơ tay ngắt nhụy huê nhài mà nàng cứ bần thần ngơ ngẩn cả người. Huê nhài ưa thích cái chăn đêm dày trùm kín vạn vật, cứ thoả thuê dội xuống tay người đẹp từng gáo, từng gáo hương thơm ngào ngạt mịn màng. Mùi của đoá huê mãn khai trắng muốt sực nức khắp thân thể nàng. Đêm khuya, hình đối bóng, nguyệt gác mái hiên mơ màng. Người ngọc trong trướng gấm cũng mơ màng một giấc tiên. Người tiên dan tay nàng, âu yếm dìu nàng vào cõi mộng.
Bình Luận