Chương 1: Người Hòa Giải (Phần 1)

Chiếc xe máy cà tàng chạy bon bon trên đường. Đường nhỏ chỉ có hai làn xe, lại còn rải đá chứ chưa được tráng nhựa. Ống bô nổ tạch tạch. Xe nghiêng ngả. Xe vấp phải cục đá nhỏ làm yên xe nhỏm lên. Thằng bé con thế là hé mở mắt. Nó đang ngồi trong lòng mẹ nó. Cha nó ở đằng trước, đang cặm cụi điều khiển chiếc xe. Nó thấy lưng áo cha nó ướt đẫm mồ hôi. Xe lại vấp phải cục đá làm cả hai mẹ con ở đằng sau chúi nhũi về trước. Khuôn mặt nhỏ bé của thằng bé đập vào lưng áo ướt đẫm của cha nó. Nó nhăn mặt, ngước nhìn mẹ nó. Nó thấy mẹ nó mang một cái khẩu trang hình tam giác, màu vàng, có lấm tấm những bông hoa màu tím. Nó nghe mẹ nó gắt lên:

– Trời ơi chạy từ từ thôi anh! Làm con nó dậy rồi nè!

Người cha chẳng nói gì, vẫn cứ lầm lũi vặn tay lái. Xe có vẻ chạy chậm hơn, hoặc là thằng bé tưởng tượng là xe đang chạy chậm hơn.

Thằng bé ngước nhìn sang bên phải. Nó thấy những đồng ruộng, lẽ ra phải xanh tươi thì giờ đây lại xác xơ tiêu điều. Nó không thấy màu xanh lá mạ thường thấy mà chỉ thấy một màu nâu đen buồn tẻ và gợi lên chút gì đó đáng sợ. Nó ghét màu đen. Nó nhìn thấy đồng ruộng này trải dài vô cùng, dài tới tận một tảng đá to lớn xù xì. Nó cố gắng nâng cánh tay lên, nhưng không hiểu sao tay nó lại không chịu nghe lệnh nó. Nó cố gắng thử lại. Cả người nó lúc này đang tựa vào lòng mẹ nó. Người mẹ cảm nhận được đôi vai của đứa con đang nhúc nhích thì bèn cúi đầu nhìn xuống.

Bình Luận

Đang tải bình luận...
{{ loadError }}
Chưa có bình luận.
Hội Tiến Bộ
Tác giả: Ngô Hữu Du
Thể loại: Kinh Dị Siêu Nhiên
Bảng Vàng Thi Thổi Cơm