Người ta nói, thuở hồng hoang, cả trời Nam là một bức hoạ đồ còn dang dở, chỉ có sương khói mông lung làm nền, để rồi định mệnh cầm bút, kiến hoạ nên bốn mảnh giang sơn, bốn linh hồn độc lập. Thế nhưng trên phông tranh ấy, còn có một đường cọ tự do cưỡi gió lướt mây, không thuộc về mảnh đất cố định nào mà lại làm chủ cả vùng trời. Trong khi đường cọ nọ mãi miết tung hoành trên vó ngựa thì dưới mặt đất, bốn giang sơn kia lại định hình nên những bản sắc riêng biệt.
Phía Tây và Tây Nam, Ngạn Hinh nằm đó, vững chãi mà tù đọng, như chiếc lá sen tròn đầy trên mặt hồ tĩnh lặng. Bờ cõi phía Đông Bắc giáp Đại Dũ là đồng bằng trù phú, nhưng biên giới với Sa Vụ lại bị ngăn cách bởi vùng hoang mạc cằn cỗi. Quốc hoa của Ngạn Hinh là hoa sơn tra, loài hoa có màu trắng ngà tinh khôi, năm cánh mỏng manh ôm lấy nhuỵ vàng tươi thắm, nụ khe khẽ cựa mình khi mùa xuân đã đi qua những ngày non tơ, đang ở độ nồng nàn, say sưa nhất, ngay trước lúc nhường bước cho cái nóng oi ả của mùa hạ. Trên nền quốc kỳ màu tím than, biểu tượng giao long được cách điệu với sắc xanh tươi mát, miệng ngậm một nhánh thạch xương bồ – loài cỏ thơm có khả năng an định tâm hồn, thanh lọc thân tâm. Người ta ca tụng miền đất này là bến bờ bình yên mà người lữ khách hằng mong mỏi, là hương thơm của đức hạnh và văn chương bay xa, nhưng cũng thầm thì về hai mùi hương không bao giờ tan biến: mùi mực thơm của kẻ sĩ trong thư phòng và mùi máu tanh của đao phủ nơi ngục tối. Hai mùi hương ấy quyện vào nhau, bện nên một tấm lụa gấm loang lổ vệt máu.
Bình Luận