Triền miên
Giấc xuân chưa tỉnh mộng hè
Luyến thu vàng lá nào về sầu đông
Nào ai ngoái lại mà trông
Ba sinh bến đợi mà không thấy thuyền…
Ai là hoa nở tháng giêng
Xin làm hoa cải chờ riêng tháng mười
Một chạp tình héo sầu tươi
Rũ tàn trong đất mong người gọi xuân
Cho duyên tươi thắm chồi mầm
Chung đường xuân hạ sắt cầm thu đông
Luống trông ai nhớ mà mong…
Gió sao ngang trái quệt dòng châu tan
Rỏ mưa nặng trĩu mây ngàn
Ngày xanh chẳng đáng đêm tàn xứng chăng
Tơ lòng tựa nhện mắc giăng
Giăng sao rọi tới tình rằng nơi xa
Mấy nhời tang tính, thi ca
Tờ hoa phong lại ly trà lạnh tanh
Bên tai những yến cũng oanh
Trong tâm hoang dại nửa rành nhớ thương
Tiếc thay tiếng đoạn âm trường
Trống trơ dùi gác, quỳnh tương cạn rồi
Lòng mơ đứt đoạn bồi hồi
Sân hoè vắng lặng người ngồi nơi nao
Bèo kia còn đậu bờ ao
Trách gì sao tủi chốn nào kiếm chim
Xa quê bạt gió sao tìm
E rằng chẳng nhớ thề nguyền giêng hai
Liễu xanh còn nhớ Chương Đài
Triền miên đào sắc trải hoài bóng ai
Hoàng lương này mộng đúng sai
Nguyện xin không tỉnh đời dài sợi thương.
Lời tác giả: Nửa đêm chè đậm thưởng tiên, lên cõi mạng va phải lời hỏi thăm nhà văn tự phát, rằng nói “vẫn đợi” mà không nói “vẫn đợi”. Bèn buồn tay kính Hội dăm câu, âu cũng là o vần ép chữ, ý tứ không nhiều, làng bỏ quá cho.
Bình Luận