“Đi một mình ắt là buồn bã. Âu là:
Ta bắt thằng hề bạn cùng tài tử này a!
Văn nhân chơi bời phương tầm phương, thời thảo địa ta chơi phương tầm phương, thời thảo địa ta chơi…”
(Sắp bắt hề)
Đó là dấu hiệu thày sắp sửa “Bớ hề con, con ra đây theo hầu bác nghe con!” gọi chú hề ra trò. Ngày xuân con én đưa thoi, thày trò cũng muốn tung tẩy “xuân du phương thảo địa” một phen kẻo luống thiều quang. Ăn lấy đời chơi lấy thì mới hào chứ lại! Hãy tạm dẹp quách giò nem ninh mọc, tôi “tầm phương” cho bõ tháng xanh, cho bằng chúng bạn cùng trà cùng trật. Thua giời một vạn còn hơn kém bạn một li!
Tôi không phải cát sĩ giống chàng kép Từ Thức. Tôi cũng chẳng có anh đốt nhọ bôi mồm bôi mồm đốt nhọ đẩy gậy theo hầu. Chắc anh chàng còn đương mắc dở khai đao vợ chồng con chẫu chuộc nó hủy hoại cái ao rau cần. Thây kệ, tôi vẫn quyết đánh đường tìm hoa.
Sáng trắng. Giữa khi chúa Xuân vầy duyên tơ tóc cùng chàng đông phong ngây ngất vì men tình, tôi đi lễ chùa đầu năm. Mẹ con tôi đi lễ chùa đầu năm í a í à! Rửa bát đũa xong xuôi thì vừa đúng chín giờ, giờ xuất hành đẹp (Người ta bảo thế, đẹp thật không thì ai biết đâu tổ con chuồn chuồn). Vì sợ đội mũ bảo hiểm sẽ vướng víu, tôi bèn thả tóc. Tay tôi lần mò đầu trâm. Cây trâm xanh biếc cài gần đỉnh đầu vừa được tháo thì tóc xổ ra, chảy dài qua vai, tuôn ào xuống ngang lưng. Tôi ngỡ ngàng khôn xiết. Chẳng ngờ mái tóc chấm vai thuở nào nay lại dài dường ấy. Tôi không có thói quen nuôi tóc vắt vẻo quá hông, hoặc thậm chí chạm cả khoeo chân, giống mấy đứa cùng trà cùng trật, mà nhứ thấy hơi hơi nằng nặng đầu là “xoẹt”! Rõ khổ, tôi lại tốt tóc, phải “xoẹt” luôn. Nhưng ngó đuôi tóc vấn vương hõm lưng, tôi chợt nao nao. Thảo nào mình búi tóc không bị tuột nữa. Tự dưng tôi nhớ câu: “Tóc ngang lưng vừa chừng em búi, để chi dài bối rối dạ anh?”. Vừa chừng thì quả là vừa chừng thật, nhưng “bối rối dạ anh” kia à, tóc em làm rối dạ anh hay tóc tơ làm rối dạ anh, hở anh chàng đấy ơi!
Bình Luận