Thân em như thể sào nhà
Gác lăn gác lóc trải đà mấy niên
Bọng trong thời hướng lên trên
Cật ngoài nhẵn nhụi chiền chiền phô ra
Thế gian nào có hay là
Dấu chì làm ngữ thật thà bên trong
Nên chi bỏ bẵng bỏ không
Mặc em gian giữa ngoái trông bàn thờ
Trách người quân tử hững hờ
Ba năm làm cửa quên xưa làm nhà
Xuân xanh ngày cũ luống mơ
Đo lường kèo cột thảy nhờ tay em
Câu đầu, xà cái, kẻ chim
Chỗ nao em chả lo êm một bề!
Vuông khăn trắng nõn mua về
Thắp nhang kính cẩn giữ lề cổ lai
Bác phó sì sụp khấn dài
Thước tầm lau sạch rồi cài lên cao
Kể từ xong chốn ra vào
Thân em ruồng rẫy chẳng chào chẳng han
Khi sao đằm thắm muôn vàn
Giờ sao đểnh đoảng vỡ tan gương đồng
Khi sao đắc chí phĩnh lòng
Giờ sao thất thế má hồng héo hon
Nói ra thẹn với nước non
Nuốt vào tủi cực tâm son đêm ngày
Nhưng sao bong được gái này
Vắng em gia thất còn hay hớm gì!
Trừ phi bất đạo vô nghì
Còn đâu cũng phải nể vì vài phân.
…
Dăm ba câu đôi hồi: Miên man ngẫm ngợi, tôi chợt nhớ tới hình ảnh cái sào nhà mà tôi đã rắp ghi lại ở điện thoại trong dịp ra bà vãi. Hỏi ra mới biết rằng, xưa kia bên ngoại tôi giàu nứt đố đổ vách, kẻ ăn người ở kìn kìn. Gia dĩ lại vừa có cả khoa hoạn vừa có cả thế lực chức tước, là một dòng họ danh giá phát về đường bút nghiên từ cổ chí kim ở miền đất “Kẻ Ngái ông Nghè như lá tre”. Theo những gì tôi đọc được trong “Người quê ta đất quê ta”, thời Lê đã ghi danh quan Đô dù họ Phí Đình, cha con anh em kế tiếp nhau vinh hiển, thời Nguyễn lại thêm một cụ Phó bảng mở lò gậy cho các thanh niên trai tráng trong làng tập luyện. Với nền kiến đốc sẵn có ấy, những năm đầu thế kỉ trước, nhiều gia đình trong họ mạnh vì gạo bạo vì tiền, trong tay thì nắm đủ quyền hành, hét ra lửa.
Bình Luận