Chương 4
Bình minh của ngày thứ ba trong mùa nước nhảy mang theo một lớp ánh sáng nhợt nhạt, xám đục như tro tàn, len lỏi qua màn mưa trắng xóa phủ kín toàn bộ cù lao. Ánh sáng ngày mới không đủ sức xua đi bóng tối, trái lại, nó chỉ khiến cho mọi vật hiện ra rõ ràng hơn trong một trạng thái bệnh hoạn, ẩm ướt và bế tắc, như thể cả vùng đất này đang bị nhấn chìm dần trong một cơn ác mộng không có điểm kết.
Bên trong nhà lớn, ngày và đêm đã mất đi ranh giới, các cánh cửa gỗ trắc dọc hành lang đều bị cài then kín mít từ đêm trước, có nơi còn bị đóng chèn thêm bằng những tấm ván thô để ngăn gió lốc và nước mưa tạt thẳng vào gian thờ. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác lợm giọng, pha trộn giữa mùi phù sa tanh nồng, hơi ẩm mục ruỗng của gỗ cổ và một thứ hương vị ngọt lịm đến giả dối đang âm thầm lan rộng khắp các gian phòng như một dấu hiệu báo tử mà không ai dám gọi tên.
Võ Minh Duy đứng lặng trong căn buồng chái Đông lầu hai, nơi thi thể Hai Thành vẫn được đặt trên chiếc sập gụ phủ lụa trắng. Đôi mắt Duy nheo lại sau lớp kính đã mờ đi vì hơi nước, anh đang cố gắng gạn lọc mọi chi tiết trước mặt thành những dữ kiện có thể phân tích được. Một lúc lâu sau, anh quay lưng, rời khỏi căn buồng đi về hướng khác gần như bản năng. Ba Duy hiểu rằng cái chết kia chỉ là kết quả, còn câu trả lời thật sự nằm ở chính cấu trúc của ngôi nhà này.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận