Em là con gái Kẻ Săn
Em buôn xôi xéo kiếm ăn lần hồi
Ngày xuân minh mị tốt tươi
Gặp anh chàng ấy tới xơi đồng quà
Thoắt trông em đã ngợ là
Ba sinh duyên nợ xanh đà sắp cho
Cỏ tơ nghé được con bò
Khẩu giầu mời mọc quanh co liệu lời
Mấy rằm một tháng chàng ơi
Trăm năm mấy dịp no đôi đủ trà?
Giữa đàng kỳ ngộ duyên ta
Nhẽ đâu bèo nước hững hờ lửa hương?
Đa mang một gánh tư lương
Hai vai quảy mấy tinh sương cũng đành
Xin chàng chớ vội dứt tình
Để thương để nhớ phềnh phềnh cho em
Thong thả cầm miếng giầu têm
Đỏ môi rồi hãy ngồi êm dấu dằm
Xôi rền đậu mịn chan chan
Chàng đòi trăm thúng cũng toan cho tuyền!
Ngờ đâu hè phụ tiếng quyên
Tạ lòng chàng mới rén chiềng thấp cao
Ba đồng một sợi chỉ đào
Há đang tâm để vá vào áo tơi
Hiềm vì cách trở đôi nơi
Bắc cầu chửa dễ ở đời với nhau
Cầu noi lắt lẻo canh thâu
Cầu lim chổng chểnh khác màu cầu ÔCầu Ô Thước.
Chơi với Cải Săn mất khăn mất khố
Chơi với Cải Phố mất bố mất con
Khi vui nước nước non non
Khi buồn ai biết có còn chi chi?
Minh minh trường dạ đòi khi
Lộn sòng vàng cám mắt thì lơ mơ
Mảng nghe rành rõ tóc tơ
Rụng rời kim cải sững sờ phím loan
Khi sao tưởng huệ tưởng lan
Giờ sao lỡ dịp cho đàn ngang cung?
Khéo vò vụng xéo thẹn thùng
Bể dâu khôn nhẽ trùng phùng ngày xuân!
Ba loài ba đấng đã phân
Can chi lẩm cẩm nghĩ gần như xa?
Ba tàiTrời, đất, người, ý chỉ vũ trụ. muôn vẻ muôn hoa
Thấy đỏ ngỡ chín, ai mà biết ai!
Vin cành trúc tựa cành mai
Trúc chê mai thịa lấy ai bạn cùng?
Tấc gang sao bấy trập trùng
Hẩm xôi thiu đậu ra lòng chợ trưa!
Bình Luận