“Khôn ngoan đến cửa quan mới biết, giàu có ba mươi Tết mới hay”
Ngẫm cũng đúng. Ngày dưng vô sự, anh nào anh nấy thích vỗ ngực bao nả thì vỗ, thích đốt giời bao nả thì đốt. Bán giời không văn tự luôn cũng được. Rồi nấu lấy trăm bát xáo voi cho cả làng cả tổng người ta húp chán chê mê mỏi. Nhưng đâu thể thong dong rền, phải có lúc qua sông lụy đò, phải có lúc chạy vạy trầy da tróc vảy. Nói chung là lật đà lật đật trăm bề. Bấy giờ cháy nhà mới ra mặt chuột. Anh khoe anh khôn, khôn chẻ vỏ róc đời, khôn đòn quan ấy à! Anh phô tiền đầy gác bạc đầy cong mà ba mươi Tết bói chẳng nổi hột gạo cho ông vải lót dạ khỏi nhịn suông, thì dễ trong họ ngoài làng lại chả cười vào mặt. Anh em khinh trước, làng nước khinh sau, dẫu lúc ấy hàng ức triệu thớt voi vẫn chẳng hòng được lưng bát nước xáo. Đói giỗ cha phải húp nước xuýt đã đành, đằng này…
Bởi gì thì gì, bình thường bóp mồm bóp miệng mấy đi nữa thời Tết nhất, người ta cũng cố sắm sửa cho tươm tươm, ngõ hầu ba ngày đầu xuân năm mới được bĩ bàng đôi chút. Cái ông thày bói ế chỏng ế chơ đã chả phán cho cô khách có mẹ đàn bà cha đàn ông là “Ngày ba mươi Tết thịt treo trong nhà” đó ư? Làm giai nước hai mà nói đến vậy thì thật đến chịu thày. Thế mới thấy Tết không thể nào thiếu thịt cá cơm canh, mặc dầu cơm canh thịt cá ngồn ngộn lên hàng đống to lù lù đòi phen khiến ta ngấy tận mang tai, ngán tận cổ. Nhìn nhõi còn chẳng buồn nhìn nhõi huống chi ăn! Song, đểu lạ, không có không xong. Thôi thì thây kệ! Lâu dần, mình cứ “rửng rừng rưng” thế nào ấy. Âu mảnh hồng nhan bị tôi “phụ phàng” nhất là bánh chưng ngày Tết. Rửng rừng rưng tôi đây cũng chẳng có thèm trông mà làm gì! Tuy nhiên tôi lại thích gói bánh chưng. Thích hơn cả chơi tò he mấy lị ngắm chuồn chuồn tre. Thực đấy!
Bình Luận