Đợi.
Đò ngang vắng tiếng sóng xưa
Người đi đến ngõ còn xuân chưa về
Con đò trĩu nặng lời thề
Bến xưa đóng lại, gạo kề quán ai
Còn đây mòn đợi sớm mai
Bóng người bên bến chờ ai sang đò.
Đồng xưa vắng bóng con cò
Bay cao ngọn gạo lò dò tối đêm
Vẳng nghe xóc đỗ bên thềm
Bên sông đãi gạo thời mềm bánh chưng
Cháu con chẳng về
thời kiếm người dưng
Thời đụng lợn, giả lả mừng Xuân sang.
Đoán trông thế phận đa mang
Nắng mưa ấm lạnh, đá vàng còn đây.
Cho về lửa hồng hong tay
Đêm khuya trông bánh, sáng ngày ngóng trông.
Trông sao đoàn tụ cháu con.
Lời tác giả: Kể câu chuyện nhỏ, vốn khi bốc được tam đề này, tôi định viết truyện ngắn về chuyến đò có lẽ là cuối cùng tôi đi về quê. Khi đó tay ôm bó cúc vàng còn hơn nắng, bên tay kia xách làn nhựa đỏ đựng đầy mã cùng đồ cúng, tôi ngồi lo lắng khi con đò vòng bốn lượt chưa sang hết sông. Nghe chừng đi vào chỗ xoáy hay sao đó. Khi ấy, tôi đã nghe ai nói nên cầu tổ tiên. Tôi gọi đến người tôi sang tảo mộ khi đó. Và các vị ở quê, tất nhiên rồi.
Đầu xuân liên thiên chút, chỉ chợt nhớ có lẽ dòng sông đỏ nặng phù sa khi ấy mong tôi dừng lại với nó thêm đôi chút.
Thơ thẩn chơi Xuân lại viết từ sau đôi bóng các vãi chờ con mờ sáng hai chín Tết, chờ tuốt đến mặt trời nghỉ trên ngói rêu xanh. Miếng thịt đụng đã gom đủ người để chia từ bữa trước. Chuối cũng gửi chợ đầu mối bán xong. Đèn Tết đỏ đỏ xanh xanh nhấp nháy cốt để chờ con cháu.
Chí ít cây đào cạnh bờ ao ấm giời nở bung cho sắc Xuân hồng lấp lánh, nhỉ…
Bình Luận