Thời gian đưa thoi thấm thoắt. Người xưa ví von hay thực. Trong khi ta đương dở tỉnh dở mê, vẩn vơ thắc mắc cuộc đời có phải giấc mộng mở mắt hay chăng thời tấm lụa sương sao chốc đà dệt xong phân nửa. Mới hôm nao em giai tôi còn đi ăn mày.
Ăn mày! Ồ, gọi là ăn mày nhưng lại chẳng phải cái nghề “may ằn” nhàn thân bạc khẩu mà anh hề gậy khuyên thày làm. Gọi là ăn mày nhưng chẳng phải lạy ông đi qua lạy bà đi lại. Bởi nhẽ em tôi đi ăn mày Phật.
Ăn mày Phật! Nghe mới lạ lùng chứ! Chốn cửa thiền thanh tịnh, Bụt ngồi lặng thinh trên toà sen, quanh năm suốt tháng hưởng hương hoa thơm lừng, nghi ngút. Tịnh không chú gà nào dám bay vù lên mổ mắt. Phẩm oản xôi chuối, tín chủ muốn Bụt bố thí cái chi chi để no lòng? Ngài cho ráo cả chứ chả tiếc. Kỳ thực người ăn mày Phật nào thiếu thốn cơm ăn áo mặc. Vả có thiếu cũng chẳng lấy gì làm sầu lo. “Quân ăn mày” rặt trẻ mỏ khi vui vỗ tay vào, tẻ ngắt bỏ tay ra thời biết cái gì mà phiền não? Cái tuổi ăn chửa no lo chửa tới nó vô ưu, vô tư. Tuy nhiên không hề vô bệnh tật. Thường thường, đứa trẻ nào ốm yếu quặt quẹo khó nuôi hay được ông bà cha mẹ cho đi ăn mày… Phật để lấy khước khoẻ mạnh.
Thuở còn tấm tấm tí tí, hai chị em tôi chẳng đến nỗi dặt dẹo còi cọc, song hay ốm vặt đáo để. Cứ Tết xong cái là y như rằng hai đứa lăn đùng ra ốm, tài thế chứ lị! Mỗi lần ốm phải vào viện, chạy thuốc chạy thang toát mồ hôi. Khéo cả tháng giời vẫn chưa khỏi. Tôi sẽ lên cơn sốt trước. Vài ba hôm sau, đương nằm chơi trên giường bệnh thì thể nào tôi cũng sẽ nhác thấy bố tôi lững thững dắt cu em rên hừ hừ, mặt mày đỏ bừng bừng vào. Mình nhà tôi chiếm một phòng bệnh. Dở khóc dở cười. Tôi còn bé quá chẳng nhớ nổi, nhưng mẹ tôi kể rằng hồi lên năm, tôi từng co giật, sốt cao đùng đùng rồi lịm đi bằn bặt. Ai cấu véo thế nào cũng mặc lòng, tôi cứ nằm ngay đơ. Hồi lâu sau tỉnh dậy, môi tôi cứng đờ không nói được. Người nhà tôi ai nấy một phen khiếp vía.
Bình Luận