[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆
ảnh bìa bài viết Xứ Cát
Đã duyệt

Xứ Cát

Đã hoàn thành
  • Tác giả: Lily
  • Thể loại: Kẹo Lạc
  • Thể loại phụ: Duyên Thương
  • Nguồn: Khôi Văn Quán
  • Họa sĩ: Không có
  • Thiết kế bìa: Thiết kế bởi Lily bằng Canva
  • Rating: Không giới hạn độ tuổi
Tổng lượt xem
Tổng số quà
1

Những dự báo gần như chắc chắn rằng mảnh đất này sẽ không đối đầu trực tiếp với thiên thạch đủ để ai nấy đều ôm hi vọng. Chỉ cần lánh nạn dưới đất đủ lâu, chúng ta có thể tránh được không chỉ những mảnh vỡ mà còn chờ được đến hồi nhân loại hồi sinh. Song, đâu đó nghe nói vẫn có một luật ngầm. Những ai trên sáu mươi tuổi phải ở lại sau cùng. Trẻ con, phụ nữ và thanh niên sẽ được ưu tiên đi trước. Không biết ai ác ôn thế. Khi tin này lan đến cái chòi, bà Sáu Câu run tay đập vỡ hai cái chung trà cuối cùng trong bộ ấm trà kỷ niệm.

# Lily - Xứ Cát

Nước ghét nhất là ai chửi chỗ này. Cát ơi là cát, không có cái mẹ gì ăn! Xứ quỷ ma nóng như lò bát quát, ở lại kiểu gì! Chửi rồi muốn nhổ nước miếng cái phẹt mà lưỡi khô dính, nên mấy cái miệng cứ giơ lên rồi hạ xuống như gà mắc tóc, nuốt nuốt. Rồi họ vờ như vuốt tóc. Rồi hất áo. Rồi bỏ đi, sau khi đẩy bàn đẩy ghế rầm rầm.

Gần đây không mấy ai nói về mấy cái vùng đất đáng sống và không đáng sống nữa. Chỉ chửi thề. Chỗ nào cũng không sống được nữa. Chỉ còn mấy câu chửi thề mới khiến người ta thấy bớt bất lực.

Tháng tư nắng rưng rức. Mặt trời vừa lên cao, nắng đã cuồn cuộn đổ xuống từ chín tầng trời. Ra cửa mới đi được hơn cây số, Nước ngắc ngoải. Dọc đường cái, cát bay tít mù mù. Vài chiếc ô tô du lịch chạy vút qua, hàng dương tao tác run lên rồi lại quay về im lặng rũ buồn. Nước dụi cát bám trên mi mắt, giũ giũ hai ống quần trĩu cát. Dưới đồi cát cũng toàn là cát. Cát vàng chái, như đuôi tóc cháy, như lông gà, như mạt cưa, như da bàn tay nẻ ra trên những vết chai chết cứng. Có những mảng, cát hao hao như cám, từng núi từng núi đổ đầy nhà máy xay xát. Tận thế nên người ta đem hết lúa đi xay. Chỉ còn những đống cám không ai chịu lấy về cho heo ăn, tràn ra tận cửa kho, vàng xỉn và loang lổ những mốc xám ngoét. Nếu mà còn lúa nữa, cám ở trong đó chắc sẽ tuôn đầy như cát ở đây, càng ngày càng to, thành đồi thành đụn, bập bềnh mênh mông. Để chỉ cần ngước mắt lên, sắc vàng sẽ làm Nước choáng váng, không ngẫm ngợi được gì.

Quà Tặng

số lượng Vò Mơ Màng bài viết đã được tặng 1

  • V đã tặng Vò Mơ Màng
    2026-02-26 22:20:48

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận