Trăng tròn chiếu tỏ một trời đêm
Uống rượu say trăng sáng cửa thềm
Gió thoảng từng cơn càng buốt giá
Hằng tinh điểm nét diệu huyền thêm
Ta cùng rượu ngắm trăng cao vợi
Trắng ánh trăng soi kẻ nhuốc nhem
Đắm đuối/ mê trăng sinh huyễn mộng:
“Tay ta chạm khẽ nét trăng mềm”.
P/s: Có những nỗi buồn chỉ có thể đem gửi vào trăng, và có những khát khao mà ta chỉ dám nâng niu trong giấc mộng. Thật ra đoạn thơ này tác giả viết trong lúc mất ngủ – cũng khoảng 2 giờ sáng. Trời lúc ấy thì lạnh thấu xương mà dạ bỗng nghĩ ra được vài ý thơ nên tôi phải tranh thủ viết ngay cho quên đi cái lạnh. Cái cảm giác ngồi viết một đoạn thơ lúc 2 giờ sáng nó cứ kiểu cô đơn mà thoáng buồn, tôi cũng chả hiểu. Vả lại, cộng thêm với cái việc vừa thất tình xong thì ta nói “ối dồi ôi”, tự nhiên ý tưởng thì cứ ồ ạt mà nỗi niềm lại dâng trào.Thế nên, cảm xúc trong bài thơ này là cảm xúc của chính tôi, chứ còn hình ảnh là do tác giả tự tưởng tượng thôi.
Bình Luận