Một ít nắng không kể về một cuộc đời rực rỡ, cũng không tô vẽ những chiến thắng hào nhoáng. Tác phẩm mở ra từ những điều rất nhỏ: một xóm nghèo, những buổi sáng có tiếng gà gáy, mồ hôi thấm trên trán mẹ và đôi bàn tay chai sạn của ba.
Trong không gian ấy, nhân vật lớn lên cùng bệnh tật, cùng những cơn đau tưởng chừng không dứt và cả những dằn vặt khi chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của gia đình. Nhưng chính từ đáy sâu của tổn thương, nhân vật học cách chịu đựng, thấu hiểu và trưởng thành.
Một ít nắng là lời nhắc dịu dàng rằng: giữa những tháng ngày u tối nhất của đời người, chỉ cần còn tình thương, con người vẫn có thể bước tiếp và tự thắp sáng con đường của mình.
Nguyên mong rằng mọi người sẽ cùng nhân vật “tôi” đi xa về phía chân trời, nơi những cơn đau không còn chỉ là nỗi buồn mà trở thành dấu mốc của trưởng thành, nơi những mất mát được bù đắp bằng yêu thương, và nơi mỗi con người học cách đứng vững sau những lần gục ngã.
Bình Luận