Chiều ba mươi, nắng hong đầy mái ngói
Gió xuân về khe khẽ trước hiên xưa
Mùi thịt kho lan qua từng góc bếp
Khói bếp vờn trên mái tóc mẹ đã thưa
Bánh chưng xanh trong nồi đã chín
Mâm ngũ quả ánh lên một hồn quê
Tiếng chổi tre quét sân rất khẽ
Như quét đi năm cũ bộn bề
Mùa xuân nho nhỏ chẳng đâu xa
Không ở đào, ở pháo, ở hoa
Mà ở nồi cơm còn nghi ngút khói
Ở tiếng gọi thầm “con về nha…”
Mẹ chỉ hỏi một câu rất khẽ
Mà lòng con chùng xuống giữa nơi đây phố xá
Giữa bao điều còn ngổn ngang, dang dở
Giữa dòng người, giữa những nhịp thở xót xa
Có những lời không cần giữ lại
Có những cuộc hẹn có thể quên
Nhưng tiếng mẹ gọi trong chiều vắng
Thì chắc chắn mai con sẽ về…
Ngoài kia phố sáng nghìn ô cửa
Đèn giao thừa rực rỡ sắc xuân sang
Nhưng lòng con chợt thèm bếp lửa
Thèm nồi thịt nhỏ, tiếng mẹ hiền vang
Con hiểu ra sau bao năm xa xứ
Đi đủ xa để biết lối quay về
Rằng nơi gọi là bình yên nhất
Chính là nơi có mẹ đợi con về
Bình Luận