[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Nhớ một người

Người ơi, thiếu vắng điều chi

Trước sau chẳng thấy bóng hình thân quen

Đất trời lên tiếng thầm thì

Thiếu người ở lại chốn đời bon chen.

Cha đi biền biệt phương nào

Để con quen với những chiều vắng tênh

Sân nhà nắng đổ mong manh

Mà sao thiếu bước chân quen thuở nào.

Ấm trà lạnh lẹo chờ người

Bữa cơm lặng lẽ thiếu đi tiếng cười

Má ngồi vá lại một đời

Con nghe khoảng trống chơi vơi giữa nhà.

Ngày xưa cha vẫn gần xa

Dẫu đi sớm tối vẫn là có nhau

Giờ đây cách mấy nhịp cầu

Mà thương gom lại thành đau rất dài.

Nhà dột thấm giọt mưa rơi

Như lòng con thấm những mùa nhớ cha

Đêm về nghe tiếng gió qua

Ngỡ đâu cha gọi: “Ở nhà ngoan không?”.

Con lớn lên giữa chờ mong

Học cách mạnh mẽ khi không có người

Những điều cha dạy ngày xưa

Con mang theo suốt đoạn đường lớn lên.

Có lúc mỏi mệt bước chân

Chỉ mong được dựa vai quen thuở nào

Nhưng con hiểu, phía trời cao

Cha đang vất vả để trao yên bình.

Cha ơi, dù cách bao miền

Con tin khoảng cách chẳng liền được thương

Ngày cha trở lại con đường

Nhà mình ấm lại mùi hương bữa chiều.

Người đi vì những điều yêu

Con chờ bằng cả niềm tin trong lòng

Cha xa, nhưng chẳng hề không

Cha còn là đủ ấm nồng tim con.

Mong cha vẫn khỏe, vẫn vui

Để tròn công việc, để về bên con

Mong cha yên giấc mỗi đêm

Có thêm sức lực sớm hôm nhọc nhằn.

Ai ơi, nếu thấy, nếu hay

Xin người trân quý những ngày bên nhau

Thời gian chẳng biết trước sau

Có khi chưa kịp nói câu ân tình.

Ai ơi, quý giá hơn vàng

Là khi còn đủ mẹ cha giữa đời

Còn nghe tiếng gọi thân quen

Là còn phúc phận, còn nơi để về.

Đi xa xin nhớ quê nhà

Nhớ về thăm lúc tóc còn xanh đen

Lời tác giả

Ai cũng mong gia đình mình được sum họp, quây quần bên nhau dưới một mái nhà. Thế nhưng, vì hai chữ đồng tiền, vì gánh nặng của người trụ cột, cha buộc phải rời xa quê nhà, đi đến những nơi rất xa để mưu sinh. Ngày cha đi, tôi đã không khóc, cũng chẳng níu kéo. Chỉ đến khi căn nhà vắng đi bóng dáng quen thuộc ấy, tôi mới hiểu thế nào là xa, mới thấm thía nỗi đau âm thầm của sự thiếu vắng.

Xin gửi đến những người con còn cha mẹ bên cạnh: hãy yêu thương khi còn có thể, đừng để đến lúc mất đi rồi mới học cách nhớ thương. Và nếu một ngày nào đó, cha mẹ không còn nữa, xin bạn đừng quá buồn. Hãy sống thật tốt, thật tử tế, bởi ở một nơi rất xa, cha mẹ vẫn đang dõi theo từng bước chân bạn đi, bằng tình yêu không bao giờ vơi cạn.

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận
Nhật ký tuổi thơ
Tác giả: Lý Cao Nguyên
Thể loại: Tản Văn

Danh Sách Chương (4)