Nghiêng đầu thấy lửa.
Nói tôi đi dịch chữ của người hẳn là nhân từ hơn nhiều nếu so với bảo tôi viết. Tôi có thói vụn vặt kỉ niệm, nhặt chiếc lì xì nhà Khôi đã mấy ngày gió hây hẩy xuân tới nhớp nháp nồm vẫn chưa nặn đương đôi dòng.
Ngày cuối, giở máy vu vơ, dẫn lòng mình lạc về những chiều tháng Chạp có nắng ươm vàng của mùa đông đỏng đảnh.
Gọi nó đỏng đảnh là chẳng có ngoa. Tôi lang thang, mơ màng trên phố mà ngỡ khách du lịch tới, nhìn đâu cũng ngóng, chốn nào cũng vui. Này chợ hoa cũ trong đợt sự kiện chào xuân, nọ vắng lặng phố bích hoạ đã ngơi hẳn các quầy kỹ nghệ tinh dầu mùi, bánh chưng đóng gói chân không.
Cái hơi xuân lênh láng chảy khắp phố, theo cánh đào hồng tràn dưới vỉa hè. Cũng lạ, hoặc không lạ chút nào, khi người ta tụ bán đào quất góc này chứ không ngồi chỗ chợ hoa. Cái đông đúc làm trung tâm phố nhộn nhịp cũng phải chào thua, cô tấp vào làm cành đào trăm rưỡi, chú đỗ ô tô hỏi bình quất ba trăm bày phòng khách. Phố sẽ có thời vắng lặng, còn tôi đứng lại chỉ để cười hân hoan trước đôi đào huyền ghép lại trước cánh cửa gỗ giả thời bao cấp của một quán cà phê đã đóng cửa nghỉ chơi xuân.
Đào ấy ai ngắm, ai ngắm cũng được. Thường nhật cái đẹp cần trả tiền, ngày Xuân mặc sức đi.
Phố mơ màng, quầy bún ốc ríu ran hỏi mùng mấy mở hàng, sạp đồ cổ hỏi hay hăm tám về sớm. Người ta sẽ hỏi nhau đã uống bao nhiêu cốc cà phê một ngày này, tôi lại nghĩ mình đi đâu tiếp để tỉnh mà ngắm đất này. Mây ửng hồng như má cô Kiều, vẳng góc phố xa ngâm đôi lời bói.
Bình Luận