Đêm đoàn viên
Trung thu trăng sáng quá trời,
Ngắm trăng ta nhớ tới người năm xưa,
Tay trong tay buổi sớm trưa,
Bên nhau chẳng quản nắng mưa thất thường,
Đôi ta cứ ngỡ chung đường,
Ngờ đâu định mệnh thói thường trái ngang,
Để tình ta lỡ dở dang,
Để giờ ta vẫn lang thang một mình.
Phải chăng đau khổ chữ tình
Dần dần phai nhạt bóng hình trong tim?
Sau bao năm tháng lặng im,
Người thương trong mộng đến tìm ái ân,
Ngẩn người nhung nhớ bần thần,
Người xưa từng đã ân cần bên thân.
Hôm nay trăng sáng giữa sân,
Thẫn thờ nhớ đến người thân chẳng còn.
Lời tác giả
Viết tại MK, ngày 12 tháng 02 năm 2026
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận